Friday, April 3, 2026

MỘC MIÊN GỌI GIÓ

Tháng Tư về, khi gió còn vương chút hanh hao của mùa cũ, mộc miên, hay hoa gạo, lại thắp lên những đốm lửa đỏ ven đê, gọi về bao ký ức tưởng đã ngủ yên. Không ồn ào, không hương sắc quyến rũ, chỉ bằng sắc đỏ chân thành, loài hoa ấy đủ khiến lòng người chậm lại, lắng nghe những rung động rất sâu trong tim.

Mỗi cánh hoa rơi như một mảnh ký ức, chạm nhẹ vào miền nhớ, nơi có lối quê xưa, có bóng người cũ, và những điều chưa kịp gọi tên. Những chiều gió thoảng, đứng dưới tán mộc miên, bỗng thấy thời gian như chùng xuống, để lòng mình được yên hơn, nhẹ hơn giữa bao bộn bề đời sống.

“Mộc Miên Gọi Gió” không chỉ là tiếng gọi của mùa, mà còn là tiếng gọi của lòng người, của một thời đã xa nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong tim.

Mộc miên thắp lửa ven đê
Gió về hong ấm lối quê năm nào
Trời xanh một vệt hanh hao
Hoa rơi chạm đất ngọt ngào nhớ thương

Cánh rơi đỏ thắm bên đường
Ai đi để lại dư hương cuối chiều
Gió lay bóng cũ liêu xiêu
Hồn ai lạc bước tiêu điều mộng xưa

Nắng lên từ những ngày mưa
Phơi khô ký ức vừa thừa nhớ nhung
Bên sông gió thổi lay cùng
Hoa nghiêng chao cánh như chừng đợi ai

Lối xưa cỏ mọc còn dài
Dấu chân năm cũ phai phai mấy lần
Người đi biền biệt xa dần
Để mộc miên đỏ âm thầm gọi tên

Gió về qua những chênh vênh
Mang theo nhịp nhớ lênh đênh cuối trời
Hoa rơi không nói thành lời
Mà sao thấm đẫm một đời chia xa.

No comments:

Post a Comment