Sunday, April 19, 2026

Tháng Tư Yêu Thương

Tháng Tư về, mang theo cái nắng vừa đủ ấm, cái gió vừa đủ dịu, như một bàn tay khẽ chạm vào ký ức. Không vội vã, không ồn ào, tháng Tư đi qua đời người nhẹ như một câu thơ chưa kịp đặt dấu chấm. Và cũng chính trong cái khoảng lưng chừng ấy, người ta dễ nhớ, dễ thương, dễ yêu hơn bao giờ hết.

Yêu thương trong tháng Tư không phải là những lời nói lớn lao, mà thường bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Là một buổi sáng thức dậy sớm hơn thường lệ, thấy trời trong hơn, lòng mình cũng trong hơn. Là một ly cà phê uống chậm, để cảm nhận vị đắng nhẹ tan dần nơi đầu lưỡi, giống như những nỗi buồn cũ đã học cách dịu đi. Là một tin nhắn giản đơn, không cần dài, chỉ cần đủ ấm để biết rằng ở đâu đó vẫn có người nghĩ về mình.

Có những mối tình đi qua tháng Tư như cơn gió thoảng. Đến rất nhẹ, ở lại rất sâu, rồi lặng lẽ rời đi mà không cần báo trước. Người ta không níu, cũng không trách, chỉ giữ lại cho mình một khoảng trời riêng, nơi ký ức vẫn còn xanh. Bởi sau tất cả, điều đáng quý không phải là đã yêu bao lâu, mà là trong những ngày bên nhau, ta đã thật lòng đến mức nào.

Tháng Tư cũng là lúc người ta học cách buông. Buông những điều không còn thuộc về mình, buông cả những nỗi đau tưởng chừng không thể quên. Không phải vì đã hết yêu, mà vì hiểu rằng có những yêu thương chỉ nên dừng lại ở mức vừa đủ, để không làm tổn thương nhau thêm lần nữa. Buông không phải là mất, buông là để lòng nhẹ hơn, để mình còn đủ chỗ cho những điều tốt đẹp khác bước vào.

Có người nói, yêu thương giống như mùa. Có lúc nồng nàn như hạ, có lúc lặng lẽ như đông, và cũng có lúc mong manh như chính tháng Tư này. Nhưng dù ở mùa nào, nếu ta biết trân trọng, thì mỗi khoảnh khắc đều có ý nghĩa riêng của nó.

Tháng Tư không hứa hẹn điều gì, chỉ khẽ nhắc rằng cuộc đời vẫn đang trôi, và trái tim vẫn còn khả năng rung động. Chỉ cần còn biết yêu thương, dù là một người, một kỷ niệm hay chính bản thân mình, thì tháng Tư vẫn sẽ luôn là một tháng đẹp. Một vẻ đẹp không nằm ở cảnh, mà nằm ở cách ta nhìn và giữ gìn những điều đã từng đi qua đời mình.

Tháng Tư gió nhẹ qua thềm,
Nắng hong kỷ niệm êm đềm ngày xưa,
Một chiều lạc giữa cơn mưa,
Nghe tim thổn thức như vừa biết yêu.

Sông xưa nước chảy liêu xiêu,
Bóng ai thấp thoáng buổi chiều sang ngang,
Hương xưa còn vướng áo vàng,
Mà sao duyên cũ lỡ làng bước đi.

Đêm về gió lạnh thầm thì,
Gọi tên ký ức nhu mì tháng năm.
Một đời gom hết thăng trầm,
Để trong một chữ âm thầm mà đau.

Tháng Tư khép lại nhịp cầu,
Người đi bỏ lại nỗi sầu chốn nao,
Tình xưa như giấc chiêm bao,
Tan theo mây trắng bay vào hư không.

Bài thơ đã khép lại như một chiều tháng Tư lặng gió, để lại trong lòng người đọc dư âm man mác của một mối tình vừa đẹp vừa buồn. Những ký ức cũ không mất đi, chỉ nằm yên đâu đó, đủ để thỉnh thoảng chạm vào tim mà không còn nhói đau. Yêu thương, dẫu không trọn vẹn, vẫn là điều đáng trân quý, vì đã từng khiến ta rung động và sống thật với lòng mình. Tháng Tư qua đi, nhưng cảm xúc ở lại, nhẹ nhàng, sâu lắng, như một bản nhạc không lời còn ngân mãi.


No comments:

Post a Comment