Xuân không chỉ là mùa của đất trời, mà còn là mùa của những rung động rất khẽ trong lòng người. Có những khoảnh khắc đẹp đến mức chỉ cần một ánh nhìn, một nụ cười, cũng đủ làm nên cả một miền ký ức dịu dàng. “Xuân Nâng Cánh Hoa” là bức tranh nhẹ nhàng ấy, nơi sắc xuân hòa vào vẻ đẹp của người con gái, e ấp mà thắm sâu. Từng câu chữ như nâng niu một thoáng mộng vừa chạm ngõ, vừa thực vừa hư, khiến lòng người xao xuyến. Đó không chỉ là vẻ đẹp của mùa xuân, mà còn là vẻ đẹp của cảm xúc, khi một hình bóng thoáng qua cũng đủ để lại dư âm nhớ mãi không phai.
Xuân Nâng Cánh Hoa Xuân nở trong tay một cánh hồng
Môi cười dịu nhẹ gió mênh mông
Tóc mây vương nắng hồn e ấp
Ánh mắt đưa duyên ý thắm nồng
Lối nhỏ hoa bay chiều lặng gió
Vườn xưa nắng đổ sắc xuân trong
Người như cánh mộng vừa chạm ngõ
Để cả lòng ai mãi nhớ mong.


No comments:
Post a Comment