Sáng kiểu như ông trời bật đèn “full công suất”, làm cả con hẻm nhỏ cũng hóa thơ tình. Gió hiu hiu, cây khế ngoài sân đứng im thin thít như sợ làm rơi mất ánh trăng đang phủ đầy mái ngói. Mọi thứ đều đẹp đến mức chỉ cần thêm một người ngồi cạnh nữa thôi là đủ thành một bộ phim tình cảm quay bằng ký ức.
Ấy vậy mà… người cần có mặt nhất lại không có.
Ta ngồi một mình ngoài hiên, pha ly trà nóng, bày ra đủ kiểu phong lưu thi sĩ. Chỉ thiếu điều chưa kịp ngâm thơ thì muỗi đã tới ngâm mình trước. Đêm đẹp thế này đáng lẽ phải có em ngồi bên cạnh, hai đứa vừa ngắm trăng vừa nói mấy câu vô thưởng vô phạt như “trăng hôm nay tròn ghê”, “gió mát ghê”, rồi tự nhiên nhìn nhau cười như hai người bị trúng gió nhẹ của tình yêu.
Người ta bảo dưới ánh trăng, con người dễ mềm lòng hơn. Ta thấy cũng đúng. Ban ngày còn tỉnh táo, còn lý trí, còn bận kiếm cơm, trả hóa đơn điện nước. Nhưng tới đêm trăng thế này, tự nhiên lòng lại muốn có ai đó để thương. Muốn có một người ngồi cạnh mình mà không cần nói gì nhiều. Chỉ cần nghe tiếng lá xào xạc, tiếng chó sủa xa xa và lâu lâu cùng ngước lên nhìn chị Hằng đang treo lơ lửng giữa trời.
Mà nghĩ cũng lạ. Trăng thì tháng nào cũng có, vậy mà mỗi khi cô đơn lại thấy trăng đẹp hơn bình thường. Có lẽ vì lúc ấy lòng người đang thiếu một bàn tay nên mới đem hết dịu dàng gửi vào ánh trăng.
Nếu em ở đây, chắc ta sẽ bày thêm dĩa đậu phộng rang, cắt vài lát xoài chua chấm muối ớt, rồi bắt đầu “làm thơ”. Mà thơ tình nhiều khi đâu cần hay. Chỉ cần đúng người nghe là tự nhiên câu nào cũng thành tuyệt tác. Ta sẽ đọc cho em nghe mấy câu thơ rất vụng về kiểu:
Rồi em sẽ cười, nói thơ gì kỳ vậy. Nhưng chính cái cười đó mới là điều làm đêm trăng đáng nhớ nhất.
Có những đêm không cần điều gì lớn lao. Chỉ cần một khoảng sân nhỏ, một vầng trăng sáng và một người chịu ngồi cạnh mình tới khuya là đủ thấy cuộc đời này dễ thương biết bao nhiêu.

No comments:
Post a Comment