Ngẫm cũng lạ. Người ta làm thơ thường để nói chuyện đời, chuyện người, chuyện tình. Còn Gã Khờ thì dường như làm thơ để... kể tội chính mình. Hết mơ chị Hằng trên cung trăng, lại đến chuyện gửi tin nhắn lung tung, rồi còn bị thiên hạ nghi ngờ là đa tình. Mà cái tài của Gã nằm ở chỗ càng thanh minh thì người ta càng thấy đáng nghi, càng chối thì càng thấy dễ thương.
Đọc thơ của Thảo Huyền, tôi lại nhớ đến câu chuyện vui về Hàn Mặc Tử. Ngày xưa thi sĩ bán trăng cho thiên hạ bằng thơ, nhưng có lẽ quên ký hợp đồng độc quyền với chị Hằng. Thành ra đến tận bây giờ vẫn còn không ít gã khờ ngày ngày ngước nhìn lên trời, nuôi mộng được một lần ghé thăm cung nguyệt. Mà đã là mộng thì có ai đánh thuế đâu, cứ mơ thôi.
Gã Khờ cũng vậy. Gã làm thơ, gã mơ mộng, gã tương tư. Điều đáng yêu là gã chẳng hề giấu chuyện đó. Thiên hạ hỏi yêu ai, gã cười. Thiên hạ hỏi nhớ ai, gã làm thơ. Thiên hạ hỏi có chung thủy không, gã cam đoan chắc nịch. Chỉ có điều, sau lời cam đoan ấy lại xuất hiện thêm một câu chú thích nhỏ xíu rằng: "Nếu lỡ gửi nhầm tin nhắn hay nụ hôn thì xin thông cảm."
Bởi thế nên người đọc chẳng biết nên tin hay nên nghi. Mà thật ra cũng chẳng cần tin hay nghi làm gì. Trong thơ, đôi khi điều thú vị nhất chính là được cười cùng nhân vật. Một nụ cười nhẹ nhàng giữa những bộn bề cuộc sống cũng đủ làm một ngày trở nên dễ chịu hơn.
Có người bảo Gã ngông. Tôi lại thấy Gã chỉ hơi... thành thật quá mức. Thành thật với cảm xúc, với những rung động rất người. Gã thích thơ, thích cái đẹp, thích má hồng, thích những điều khiến trái tim mình vui vẻ. Mà suy cho cùng, cuộc đời ngắn lắm. Nếu không còn biết rung động trước một vần thơ hay một ánh mắt đẹp, có lẽ cuộc sống sẽ nhạt đi nhiều phần.
Vậy nên, cảm ơn Thảo Huyền đã mang đến một Gã Khờ vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu. Một nhân vật mà đọc xong, người ta không cười nhạo, mà chỉ mỉm cười. Bởi biết đâu, trong mỗi chúng ta cũng đang có một Gã Khờ nho nhỏ nào đó, vẫn lặng lẽ mơ về cung trăng, vẫn tin vào thơ, và vẫn muốn yêu thương đến tận cùng như lời Gã từng tuyên bố.
Và nếu một ngày nào đó chị Hằng thật sự mở cửa cung trăng đón khách, tôi tin Gã Khờ sẽ là người xếp hàng từ rất sớm. Chỉ có điều, trước khi lên đường, chắc Gã phải kiểm tra lại điện thoại cho kỹ, kẻo đang bay giữa trời lại... gửi nhầm một nụ hôn xuống hạ giới thì khổ!

No comments:
Post a Comment