Tôi từng nghĩ Thiên Thai là một nơi rất xa, nơi có núi cao, mây trắng, suối trong, nơi con người sống chậm và không còn vướng bận. Nhưng đi qua nhiều ngày tháng, tôi mới hiểu rằng, dù có đi đến đâu, nếu lòng còn rối, thì cảnh đẹp đến mấy cũng chỉ là phông nền. Ngược lại, khi tâm đã yên, thì một góc nhỏ rất bình thường cũng trở thành chốn bình an.
Có lần, tôi ngồi bên ly cà phê buổi sáng, ánh nắng vừa đủ, không gian vừa tĩnh. Không có điều gì đặc biệt xảy ra, nhưng lòng lại nhẹ tênh. Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nghĩ: có lẽ mình vừa chạm vào Thiên Thai. Không ồn ào, không kỳ vĩ, chỉ là một cảm giác đủ đầy và không thiếu vắng điều gì.
Người ta thường đi tìm những điều lớn lao, mà quên mất rằng bình yên lại rất nhỏ. Một buổi chiều không vội, một cuộc trò chuyện chân thành, một giấc ngủ sâu sau ngày dài mệt mỏi. Những điều ấy, nếu biết trân trọng, đều có thể là cánh cửa dẫn đến Thiên Thai.
Tìm Thiên Thai không phải là trốn chạy đời sống. Ngược lại, là học cách sống giữa đời mà không bị cuốn trôi. Khi ta không còn quá bận tâm đến hơn thua, không còn cố giữ những điều không thuộc về mình, thì tự nhiên lòng sẽ rộng ra. Và trong khoảng rộng đó, Thiên Thai sẽ hiện diện, rất nhẹ, rất sâu.
Tôi nghĩ, ai cũng có lúc mỏi mệt. Và trong những lúc ấy, ta thường muốn tìm một nơi để nghỉ. Nhưng thay vì đi thật xa, có khi chỉ cần ngồi lại, thở chậm, và lắng nghe chính mình. Thiên Thai không ở cuối con đường, mà nằm ngay trong từng bước chân, nếu ta đi đủ chậm để nhận ra.
Tìm Thiên Thai
Vậy nên, nếu có ai hỏi tôi thêm lần nữa: Thiên Thai ở đâu, tôi sẽ mỉm cười mà nói rằng, nó không ở đâu cả, và cũng ở khắp mọi nơi. Chỉ cần lòng mình đủ yên, thì nơi nào cũng có thể trở thành Thiên Thai. Và khi đó, hành trình tìm kiếm sẽ không còn là đi xa, mà là trở về.

No comments:
Post a Comment