“Tâm hồn thi nhân” đôi khi mong manh như chiếc lá cuối thu. Chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ làm rung động cả cõi lòng. Họ nhìn thấy nỗi buồn trong ánh mắt người xa lạ, nghe được tiếng thở dài trong cơn mưa đêm và cảm nhận được sự cô đơn ngay giữa một cuộc vui đông người. Có lẽ vì quá nhạy cảm với cuộc đời nên thi nhân thường mang nhiều ưu tư hơn người khác. Một cánh chim lạc đàn, một quán cũ chiều nghiêng, một vầng trăng khuya cũng đủ khiến lòng họ thao thức suốt một đêm dài.
Người nghệ sĩ chân chính thường sống bằng ký ức. Những điều đã qua không hề mất đi mà âm thầm ở lại trong từng câu chữ. Có những bài thơ được viết bằng nước mắt, có những áng văn được dệt từ những lần tim vỡ vụn. Cái đẹp trong nghệ thuật chưa bao giờ bước ra từ sự hời hợt. Nó thường được nuôi lớn bằng cô đơn, mất mát và những tháng ngày phong trần lặng lẽ.
Thi nhân cũng giống như kẻ ngồi bên dòng đời mà lặng lẽ nhặt nhạnh cảm xúc của nhân gian. Họ giữ lại cho đời chút dịu dàng giữa những xô bồ thực dụng. Khi người ta mải mê chạy theo danh lợi, vẫn có những người ngồi dưới ngọn đèn khuya, lặng lẽ viết một câu thơ cho mùa thu cũ. Một câu thơ đôi khi không cứu được cuộc đời ai, nhưng lại có thể làm một trái tim đang tổn thương thấy được an ủi.
Có lẽ vì thế mà nghệ thuật chưa bao giờ chết. Ngàn năm trôi qua, người đời vẫn còn nhớ những hồn thơ cũ. Những câu thơ của Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử hay Xuân Diệu vẫn khiến lòng người rung động, bởi trong đó có linh hồn thật của một con người đã từng yêu, từng đau và từng khóc giữa cuộc đời này.
Tâm Hồn Thi Nhân
Tâm hồn thi nhân là vậy. Buồn nhiều hơn vui, cô độc nhiều hơn sẻ chia, nhưng vẫn chọn giữ cho lòng mình một khoảng trời đẹp đẽ. Giữa cõi nhân gian đầy vội vã hôm nay, những tâm hồn ấy vẫn âm thầm ngồi đợi một người hiểu được tiếng lòng mình qua vài câu thơ cũ viết dưới ánh trăng khuya.

No comments:
Post a Comment