Friday, May 1, 2026

THÁNG NĂM VỀ

Tháng Năm về, nhẹ như một cái chạm khẽ của gió đầu hè, không ồn ào như những cơn mưa tháng Tư, cũng chưa rực rỡ đến chói chang như tháng Sáu. Nó đứng đó, ở giữa một mùa chuyển mình, đủ dịu để người ta kịp nhận ra lòng mình vừa đi qua một đoạn dài nhiều cảm xúc.

Tháng Năm có nắng, thứ nắng không gắt, chỉ vàng hanh hao như ký ức. Nắng rơi trên những con đường quen, nơi ta từng đi qua mà không kịp ngoái nhìn. Có những buổi chiều, chỉ cần ngồi yên bên hiên, nghe tiếng lá xao xác, cũng thấy lòng mình lặng lại. Cuộc đời hình như chậm hơn một nhịp, đủ để ta nghĩ về những điều đã cũ.

Người ta hay nói tháng Năm là tháng của chia tay. Học trò chia tay mái trường, người lớn chia tay những dự định dang dở, còn lòng người thì chia tay những cảm xúc không thể giữ. Nhưng có lẽ, chia tay không phải là mất đi, mà là một cách để giữ lại, giữ trong tim, trong ký ức, một cách nhẹ nhàng nhất.

Có những điều tưởng đã quên, lại bất chợt trở về khi tháng Năm gõ cửa. Một ánh mắt, một câu nói, một buổi chiều nào đó đã xa. Ký ức không ồn ào, chỉ lặng lẽ như cơn gió thoảng, nhưng đủ làm tim ta chùng xuống. Và rồi ta hiểu, không phải vì còn thương, mà vì đã từng rất thật lòng.

Tháng Năm cũng dạy người ta cách buông. Buông những điều không thuộc về mình, buông những nỗi buồn không cần giữ, buông cả những mong chờ không còn ý nghĩa. Không phải là quên, mà là chấp nhận. Khi lòng đủ rộng, mọi thứ đều trở nên nhẹ hơn.

Có những sáng tháng Năm, mở mắt ra thấy trời xanh, tự nhiên muốn mỉm cười. Cuộc sống vốn dĩ vẫn vậy, chỉ là ta học được cách nhìn nó bằng đôi mắt dịu dàng hơn. Không cần quá nhiều, chỉ cần một chút bình yên, một tách cà phê, một khoảng lặng cho riêng mình, cũng đủ làm ngày mới trở nên tròn đầy.

Tháng Năm không hứa hẹn điều gì lớn lao. Nó chỉ đến, mang theo chút nắng, chút gió, chút hoài niệm và một chút bình an. Nhưng đôi khi, chính những điều nhỏ bé đó lại là thứ ta cần nhất sau những ngày dài chông chênh.

Tháng Năm Nhẹ Bước

Tháng Năm nắng rót cuối hiên nhà
Gió lặng mang theo chút thiết tha
Ký ức chạm về như khói mỏng
Lòng người buông nhẹ bóng ngày qua.

Và rồi, khi tháng Năm đi qua, ta nhận ra mình đã khác. Nhẹ hơn một chút, hiểu hơn một chút, và biết trân trọng hơn những gì đang có. Bởi suy cho cùng, mỗi tháng đi qua không chỉ là thời gian trôi, mà là lòng người đang dần học cách an yên.


No comments:

Post a Comment