Từng câu chữ mềm như lụa, ý tứ sâu sắc, vần điệu mượt mà, cảm xúc tinh tế đến mức khiến người đọc nghĩ rằng: “Chắc hẳn người viết phải là một người rất văn minh, nhẹ nhàng và thấu hiểu lòng người.”
Nhưng đời đôi khi không giống như cảm giác ban đầu.
Có những độc giả ngồi đọc rất kỹ, rung động thật lòng rồi dành thời gian viết một lời bình dài. Có người viết bốn năm dòng, có người còn cẩn thận phân tích từng ý thơ, từng hình ảnh, từng cảm xúc mà họ nhận được. Đó không chỉ là một lời khen. Đó là sự trân trọng dành cho tác phẩm và cho chính tác giả.
Không ai bắt buộc người viết phải trả lời thật dài. Nhưng cách hồi đáp đôi khi lại nói lên rất nhiều điều về sự tinh tế và chiều sâu của một con người.
Bởi người có văn hóa không nằm ở chỗ viết được bao nhiêu bài thơ hay, mà nằm ở cách họ đối đãi với cảm xúc người khác. Một câu trả lời ngắn nhưng chân thành vẫn luôn đủ ấm áp. Ngược lại, vài chữ lạnh tanh, đối đáp lấy lệ đôi khi làm người đọc hụt hẫng vô cùng.
Cho nên, muốn đánh giá một con người, đôi khi đừng chỉ nhìn vào tác phẩm họ viết. Hãy nhìn cách họ đối thoại với người xung quanh, cách họ hồi đáp sự chân thành, cách họ nâng niu cảm xúc của người khác ra sao.
Một người thật sự sâu sắc thường không làm ai cảm thấy mình bị xem nhẹ.
Có vài người đọc thấy hình ảnh một cô gái bên cạnh bài thơ liền nghĩ đó là tác giả. Thật ra không hẳn vậy. Trong văn chương và nghệ thuật, “nàng thơ” là cách gọi rất đẹp dành cho người mang lại cảm hứng cho người viết. Nàng thơ không nhất thiết phải là người yêu, cũng không phải người trực tiếp cầm bút viết ra bài thơ ấy.
Đôi khi, nàng thơ chỉ là một ánh mắt buồn, một nụ cười dịu dàng, một dáng áo dài đi qua chiều mưa hay một người khiến trái tim ai đó rung động đủ để câu chữ tự nhiên chảy thành thơ. Người viết là tác giả, còn nàng thơ là nguồn cảm xúc đứng phía sau những vần thơ ấy.
Vì vậy, có những bài thơ rất hay nhưng “nàng thơ” trong đó chỉ là hình tượng đẹp mà tác giả yêu quý hoặc tưởng tượng nên. Văn chương vốn dĩ là thế, luôn cần một chút rung động, một chút mộng mơ để làm mềm lòng người đọc.

No comments:
Post a Comment