Ngày ấy, niềm vui thật đơn giản. Chỉ cần ngồi cạnh nhau trong lớp học, cùng chép bài, cùng cười vang dưới sân trường hay len lén nhìn một người mình thầm thương là đã đủ để trái tim rung động. Tuổi học trò luôn đẹp bởi sự ngây ngô và chân thành như thế. Những cảm xúc đầu đời đến nhẹ như gió, không cần gọi tên nhưng vẫn khiến người ta nhớ rất lâu. Có những tình cảm chưa kịp nói thành lời thì mùa chia tay đã đến.
Buổi cuối cùng ở trường thường mang một nỗi buồn rất nhẹ. Người ta chuyền tay nhau những quyển lưu bút với nét chữ còn run run. Có người cố cười thật tươi trong tấm ảnh cuối cùng để giấu đi đôi mắt đỏ hoe. Có người đứng lặng rất lâu nơi hành lang quen thuộc, chỉ để nhìn thêm một lần sân trường đầy nắng. Ai cũng hiểu rằng từ ngày mai, mọi thứ rồi sẽ khác. Bạn bè sẽ đi về nhiều hướng, mỗi người mang theo một giấc mơ riêng của đời mình.
Rồi năm tháng trôi qua, con người cũng lớn lên giữa bộn bề cuộc sống. Có những gương mặt dần xa, có những cái tên chỉ còn nằm lại trong ký ức. Nhưng thật lạ, chỉ cần một chiều nghe tiếng ve đầu hạ hay nhìn thấy cánh phượng đỏ rơi bên đường, mọi kỷ niệm cũ lại ùa về nguyên vẹn. Người ta bỗng nhớ một thời áo trắng hồn nhiên, nhớ những buổi tan trường đầy nắng, nhớ cả những rung động đầu đời rất đỗi dịu dàng.
Có lẽ vì vậy mà chia tay tuổi học trò luôn là một vũ điệu đẹp nhất của thanh xuân. Một vũ điệu mang theo nụ cười, nước mắt, những yêu thương chưa kịp nói và cả những ước mơ còn dang dở. Dù thời gian có đi xa đến đâu, thì trong sâu thẳm trái tim mỗi người, sân trường năm ấy vẫn luôn là miền ký ức dịu dàng nhất của cuộc đời.

No comments:
Post a Comment