Nhưng khoan!
Có khi trong lúc bạn đang thương cảm cho nhân vật chính, thì tác giả đang ngồi bên cạnh vợ hoặc chồng, hai người vừa uống trà vừa đọc bình luận rồi nhìn nhau cười.
Chuyện này tôi nghĩ vui lắm.
Chẳng hạn một buổi tối, trong một gia đình đang rất ấm cúng, cơm nước xong xuôi, chàng ngồi trước máy tính, nàng ngồi bên cạnh xem điện thoại. Chẳng có ai giận ai, chẳng có người thứ ba, thứ tư gì hết. Ngoài kia trời đẹp, trong nhà bình yên.
Bỗng chàng nổi máu văn chương:
Em đi rồi, căn phòng chỉ còn lại tiếng mưa. Chiếc ghế đối diện vẫn đó, nhưng người đã xa tôi từ một mùa thu cũ…
Nàng ngồi bên cạnh đọc được, quay sang hỏi:
Ủa, em đi hồi nào?
Chàng tỉnh bơ:
Em ngồi yên chút đi, anh đang thất tình!
Thế là nàng phải nín cười để chàng tiếp tục đau khổ.
Mười lăm phút sau bài đăng xuất hiện.
Bạn bè ùa vào:
Thương anh quá!
Đọc mà đau lòng!
Có những cuộc tình cả đời không quên được…
Một cô bạn xúc động hơn:
Em đọc đến câu cuối mà nước mắt cứ rơi.
Chàng nhìn nàng.
Nàng nhìn chàng.
Hai vợ chồng cùng cười.
Vậy là có người vừa… thua con chữ!
Lại có nàng sáng Chủ nhật được chồng pha cà phê, đem tận bàn, còn hỏi trưa nay muốn ăn món gì. Nàng cảm động lắm, mở Facebook lên viết:
Có những người bước vào đời ta, để lại một vết thương rồi lặng lẽ ra đi…
Ông chồng đang đứng sau lưng giật mình:
Ai vậy em?
Nàng đáp:
Không có ai hết. Anh tránh ra cho em viết tiếp, đang tới đoạn hay!
Facebook thú vị chính ở chỗ ấy.
Người viết đôi khi mượn một chút thật, thêm vài phần tưởng tượng, rắc chút mưa, bỏ thêm mùa thu, kiếm một con đường vắng, cho hai nhân vật yêu nhau, rồi chia tay. Nếu thấy chưa đủ đau thì cho một người lên xe đi mất. Chưa đủ nữa thì thêm lá vàng bay. Cuối cùng chỉ cần một câu: Từ đó chúng tôi không còn gặp lại nhau…
Thế là xong!
Độc giả bắt đầu mất ngủ.
Trong khi tác giả ngủ rất ngon.
Thơ cũng vậy. Truyện cũng vậy. Tản văn lại càng vậy. Hôm nay người ta có thể viết nhớ một người đến bạc cả đêm. Ngày mai lại làm thơ yêu một người khác đến hết kiếp. Đừng vội hỏi người nào là thật, bởi có khi… cả hai đều chưa từng tồn tại.
Văn chương vốn có quyền hư cấu. Người viết có quyền lấy một hạt bụi ngoài đời rồi dựng thành cả cơn bão trong trang viết. Một ánh mắt có thể thành mối tình mười năm. Một chiều mưa có thể biến thành cuộc chia ly. Một người đang sống rất vui vẫn hoàn toàn có thể viết một câu buồn đến mức thiên hạ tưởng vừa bị phụ tình sáng nay.
Cho nên chơi Facebook cũng cần một chút tỉnh táo và một chút hài hước.
Đọc thơ tình, cứ thấy hay thì khen.
Đọc truyện buồn, cứ thấy xúc động thì xúc động.
Gặp một câu đẹp, cứ để lòng mình rung lên một chút.
Nhưng đừng vội tin rằng sau mỗi bài thơ thất tình là một trái tim vừa tan nát, sau mỗi câu chuyện chia ly là một gia đình đang có chuyện, hay sau mỗi tiếng thở dài trên Facebook là tác giả đang ngồi một mình dưới mưa.
Biết đâu người vừa viết:
Đêm nay chỉ mình tôi với bóng…
lại đang bị bà xã gọi:
Anh ơi, vào ăn chè!
Và anh ta lập tức bỏ cả bóng lẫn đêm mà chạy vào.
Facebook suy cho cùng là một sân chơi. Có thật, có giả, có nửa thật nửa đùa, có chuyện đời được khoác thêm chiếc áo văn chương. Cái hay là người viết làm cho người đọc tin vào thế giới mình vừa dựng nên.
Vì thế, nếu một ngày đọc một bài thơ hay câu chuyện trên Facebook mà bạn khóc hết mấy tờ khăn giấy, sáng hôm sau mới phát hiện tác giả đang vui vẻ đưa vợ đi ăn sáng…
thì cũng đừng giận.
Chỉ nên tự nhận:
Mình thua rồi!
Không thua tác giả.
Mà thua mấy con chữ được người ta khéo léo gài vào đúng chỗ mềm nhất của lòng mình.
Facebook mà!
Vui là chính.
Còn chuyện nào thật, chuyện nào giả…
xin phép đừng điều tra.
Điều tra kỹ quá, mai mốt chẳng còn ai dám thất tình trên Facebook nữa!

No comments:
Post a Comment