Saturday, January 24, 2026

DUYÊN SỐ CỦA MỖI NGƯỜI

Người ta thường nói, đời người là một chuỗi những cuộc gặp gỡ. Có cuộc gặp làm lòng sáng lên như nắng sớm, có cuộc gặp lại để lại một vết xước âm thầm, rất lâu sau mới thấy đau. Ta gọi tất cả những điều ấy bằng hai chữ quen thuộc: duyên số.

Duyên số không ồn ào, cũng chẳng cần báo trước. Nó đến rất khẽ, như một cơn gió ngang qua đời ta vào lúc ta không ngờ nhất. Có khi là một người bước vào đúng lúc ta yếu mềm. Có khi là một người xuất hiện khi ta đang vững vàng nhất. Và cũng có khi, duyên đến chỉ để nhắc ta rằng: không phải điều gì đẹp cũng thuộc về ta mãi mãi.

Mỗi người mang một duyên số khác nhau. Có người duyên dày, đi đâu cũng được thương, được giúp. Có người duyên mỏng, cả đời phải tự mình chống chọi. Nhưng duyên số không đo bằng số người ở lại, mà đo bằng những gì ta đã học được từ những người từng đi qua. Có những mối quan hệ ngắn ngủi, nhưng đủ làm ta thay đổi cả một cách nghĩ, một nếp sống. Có những gắn bó rất dài, nhưng đến cuối lại chỉ còn là ký ức lặng lẽ.

Duyên số cũng không hoàn toàn là chuyện của trời. Trời cho ta gặp nhau, nhưng cách ta đối đãi với nhau mới là thứ giữ được duyên hay làm duyên rơi rụng. Một lời nói vô tâm có thể làm đứt một mối duyên. Một chút bao dung có thể nối lại một sợi dây tưởng đã buông. Vì thế, có những duyên đáng lẽ rất sâu, nhưng lại cạn vì con người không đủ nhẫn nại. Và cũng có những duyên tưởng rất mong manh, nhưng bền nhờ hai người biết trân trọng.

Đi qua năm tháng, người ta mới hiểu: duyên số không phải để níu kéo trong tuyệt vọng, mà để học cách thuận theo trong bình thản. Gặp thì trân quý. Mất thì chấp nhận. Không oán trách, không dằn vặt, không cố hỏi vì sao. Vì duyên đến hay đi đều mang theo một ý nghĩa riêng của nó.

DUYÊN SỐ

Nhân gian hội ngộ chốn hồng trần,
Số mệnh se tơ chẳng tại thân.
Một thoáng tương phùng gieo nợ nhớ,
Vài phen cách trở lạc đường ân.
Trời cho hội ngộ theo duyên kiếp,
Người giữ chân tình vẹn nghĩa nhân.
Khi hết duyên rồi đành buông nhẹ,
Mỉm cười tiễn biệt bóng phù vân.

Sau cùng, duyên số của mỗi người không nằm ở việc giữ được bao nhiêu người, mà ở chỗ giữ được một tâm thế an nhiên. Biết ơn những ai từng đến. Mỉm cười với những ai đã rời xa. Và nhẹ lòng bước tiếp, vì phía trước, biết đâu vẫn còn những duyên lành đang lặng lẽ chờ ta.

No comments:

Post a Comment