Xuân thì là khoảng thời gian đẹp nhất mà đời người chỉ đi qua một lần. Đó là miền ký ức trong trẻo nhất của cảm xúc, nơi niềm tin còn nguyên vẹn, nơi những rung động đầu đời vừa mong manh vừa tha thiết. Đóa xuân thì nở ra rất khẽ, không ồn ào, không phô trương, nhưng lại để dấu ấn sâu đậm đến mức suốt đời khó quên. Dẫu thời gian trôi đi, tuổi trẻ khép lại, thì hương xuân ấy vẫn âm thầm theo ta, như một lời nhắc dịu dàng về những ngày từng sống trọn vẹn bằng trái tim.
Người ta gọi đó là “đóa xuân thì” bởi xuân thì giống như bông hoa đẹp nhất của đời người. Xuân là mùa khởi đầu, mùa sinh sôi, mùa của sức sống căng tràn. Thì là khoảnh khắc, là quãng thời gian ngắn ngủi chỉ đến một lần rồi lặng lẽ trôi qua. Khi hai chữ ấy hòa vào nhau, xuân thì trở thành biểu tượng của vẻ đẹp tinh khôi, non tơ và không thể níu giữ.
Xuân thì vì thế được ví như một đóa hoa vừa chớm nở. Nó đẹp bởi sự hồn nhiên chưa từng va vấp, bởi ánh nhìn còn trong veo, bởi trái tim chưa biết dè chừng. Đóa hoa ấy nở bằng những rung động đầu đời, bằng niềm tin giản dị vào yêu thương và cuộc sống. Nó không cần rực rỡ để gây chú ý, mà đẹp vì là lần đầu, là thật nhất, là chưa từng bị tổn thương.
Xuân thì của người con gái lại càng giống một đóa hoa nở trong buổi sớm mai. Không cần ánh nắng gắt gao, chỉ cần chút gió nhẹ cũng đủ làm hương lan tỏa. Đó là quãng thời gian mong manh nhất, khi nỗi buồn nếu có cũng mang màu trong suốt, khi yêu thương đến một cách tự nhiên và rời đi cũng rất thật. Khi ấy, người ta yêu sâu, buồn sâu, và tin rằng mọi điều tốt đẹp trên đời đều có thể xảy ra.
Nhưng xuân thì không ở lại lâu. Nó ghé qua đời người như một cơn gió nhẹ, để lại mùi hương rất lâu trong ký ức rồi lặng lẽ rời đi. Có người giữ được hương ấy bằng sự bình thản và bao dung. Có người đánh rơi nó giữa những tổn thương và những lần đặt niềm tin không đúng chỗ. Dẫu thế nào, xuân thì vẫn là món quà quý giá nhất mà thời gian từng hào phóng trao cho con người.
Khi xuân thì qua đi, con người không còn sống bằng mộng mơ mà bắt đầu sống bằng trải nghiệm. Đóa hoa ngày nào không còn tươi non, nhưng lại có thêm chiều sâu, thêm sức chịu đựng và một vẻ đẹp khác, vẻ đẹp của sự từng trải. Đó là lúc người phụ nữ học cách yêu mình trước khi yêu người khác, học cách buông bỏ những điều không thuộc về mình và mỉm cười với những gì đã qua.
Đóa Xuân Thì (Thất ngôn bát cú)
Xuân về e ấp nắng ven đường,Thiếu nữ độ thì dạ vấn vương,
Mắt biếc còn nguyên màu mộng ước,
Tim hồng chưa vướng nỗi sầu thương,
Áo xanh nghiêng nhẹ hương pha sắc,
Guốc mộc theo chiều nắng áng sương,
Năm tháng dần trôi mùa non dại,
Đóa cũ năm nào vẫn tỏa hương.
Đóa Xuân Thì (lục bát)
Xuân về hong nhẹ môi son,
Tóc mây chạm gió lối mòn thời gian,
Mắt em giữ giọt nắng ngoan,
Chưa quen giông bão, chưa hàn vết đau,
Xuân thì như cánh hoa cau,
Nở trong lặng lẽ nhiệm mầu ban sơ,
Yêu ai cũng dạ ngu ngơ,
Tin đời toàn nắng, ôm mơ muôn màu,
Một thời áo trắng qua mau,
Bước chân chưa vấp bể dâu phận người,
Buồn vui còn rất trong tươi,
Khóc xong nước mắt vẫn cười rất xuân.
Rồi khi hoa biết sang mùa,
Xuân xưa lắng lại thành hương cuối đời,
Đi qua mưa nắng cuộc người,
Đóa xuân thì ấy… vẫn tươi trong lòng.
Xuân thì khép lại không phải là mất đi, mà là chuyển hóa. Nó lắng xuống thành ký ức, thành nền tảng cho sự trưởng thành, để mỗi bước đi sau này vững vàng và điềm tĩnh hơn. Và khi ngoảnh đầu nhìn lại, người ta sẽ thấy biết ơn đóa xuân thì năm cũ, dù tròn đầy hay dang dở, bởi chính nó đã dạy ta cách trở thành một con người dịu dàng mà mạnh mẽ, mong manh mà không yếu đuối, biết yêu thương nhưng không đánh mất chính mình.

No comments:
Post a Comment