Mùa đông nơi đây không đến bằng những cơn mưa dầm hay gió bấc như quê nhà, mà đến rất lặng lẽ, rồi bất ngờ phủ trắng cả không gian. Thành phố Wichita Falls, Texas, nằm ở vùng bắc của tiểu bang, cách ranh giới Oklahoma chưa đầy hai mươi dặm, sáng nay thức dậy đã khác hẳn hôm qua. Đợt tuyết đầu tiên của mùa đông năm 2026 rơi xuống trong im lìm, trắng xóa từ mái nhà, hàng cây, con đường cho đến khoảng sân trước cửa. Mọi thứ như được bọc lại bằng một lớp bông dày, mềm, và lạnh.
Nhiệt độ rớt xuống âm hai độ (-2) F, tức khoảng âm mười tám (-18) độ C. Một con số đủ để người ta không cần mở cửa cũng biết ngoài kia lạnh đến mức nào. Tiếng xe qua lại quen thuộc biến mất, những bước chân dạo bộ hay đi thể thao buổi sáng cũng không còn. Thành phố như nín thở. Sinh hoạt gần như tê liệt. Giao thông được khuyến cáo giảm xuống mức thấp nhất, chứ chưa nói đến chuyện ra ngoài nếu không thật sự cần thiết. Ai cũng chọn ở yên trong nhà, nhường lại không gian cho tuyết và cái lạnh làm chủ.
Nhìn qua khung cửa kính, mùa đông nơi đây mang một vẻ đẹp rất khác. Trắng đến tận cùng, yên tĩnh đến lạ. Những hàng cây trụi lá đứng im, không rung rinh, không thì thầm. Đường sá biến mất dưới tuyết, ranh giới quen thuộc cũng mờ đi, chỉ còn lại một khoảng mênh mang lạnh lẽo. Cái lạnh buộc con người phải chậm lại, phải chấp nhận sự bất tiện và nhún mình trước thiên nhiên.
Nhưng đây mới chỉ là trận tuyết đầu mùa, như một lời chào còn khá hiền. Người sống ở vùng này đều hiểu, tháng Hai mới thực sự là giữa mùa đông. Khi ấy, những cơn bão tuyết kéo về, mang theo gió mạnh, băng dày và cái lạnh đủ sức làm tê liệt gần như toàn bộ sinh hoạt đời thường. Tuyết không còn rơi nhẹ nữa, mà phủ kín đường sá chỉ trong vài giờ, khiến việc đi lại trở thành điều xa xỉ.
Tháng Hai năm 2025 vẫn còn đó như một ký ức chưa xa. Một đợt bão tuyết lớn đã gây mất điện trên diện rộng. Có những gia đình phải chịu cảnh không điện gần một tuần, nhà không sưởi, không nước nóng, cái lạnh len lỏi vào từng góc nhỏ. Người ta đốt nến, quấn chăn, nấu ăn tạm bợ, buộc mình sống chậm lại theo đúng nghĩa đen. Nhưng cũng có những ngôi nhà ở gần đó vẫn sáng đèn, ấm áp, sinh hoạt hầu như không bị ảnh hưởng, tùy thuộc vào công ty điện lực mà mỗi gia đình đã lựa chọn ký giao kèo.
Sống giữa những mùa đông như thế, người ta học được cách chuẩn bị và chấp nhận. Không chủ quan, cũng không hoảng loạn. Chỉ cần đủ ấm, đủ thức ăn và đủ bình tĩnh là có thể đi qua những ngày khắc nghiệt nhất. Rồi sang tháng Ba, mùa đông bắt đầu rút lui. Cái lạnh giảm dần, tuyết thưa hơn, nắng nhạt nhưng ấm hơn một chút. Đường sá dần hiện ra dưới lớp băng tan, sinh hoạt trở lại nhịp bình thường. Mùa đông nơi đây khép lại chậm rãi, để lại trong lòng người một cảm giác rất rõ. Nhẹ nhõm, và biết ơn, vì đã thêm một lần nữa đi qua được cái lạnh của đất trời, và của chính đời mình.

No comments:
Post a Comment