Người ta vẫn quen nhắc đến phận gái bằng hai chữ “truân chuyên”, như một lời thở dài hơn là một lời trách. Bài viết này không kể khổ, không than thân, chỉ lặng lẽ nhìn lại những chặng đường người phụ nữ đã đi qua, bằng sự thấu hiểu và trân trọng.
Người ta hay nói phận gái truân chuyên, như thể đó là một định mệnh đã được viết sẵn từ khi người con gái sinh ra. Không phải vì họ yếu đuối, càng không phải vì họ kém cỏi, mà bởi cuộc đời thường dành cho phụ nữ nhiều thử thách hơn, tinh vi hơn, và âm thầm hơn.
Người con gái lớn lên đã học cách nhẫn nhịn trước khi học cách mơ mộng. Họ yêu bằng cả tấm lòng, nhưng khi đau lại chọn im lặng. Có những nỗi buồn không khóc thành tiếng, chỉ lắng sâu trong đáy mắt, hằn thành nét trầm trên gương mặt. Người ngoài nhìn vào tưởng là bình thản, nhưng bên trong là cả một vùng sóng ngầm không dễ gọi tên.
Truân chuyên của phận gái nhiều khi không đến từ biến cố lớn, mà đến từ những điều rất nhỏ. Một lời hứa không giữ. Một sự vô tâm lặp đi lặp lại. Một niềm tin đặt sai chỗ. Phụ nữ thường chịu đựng giỏi, nên người ta quen với việc họ chịu đựng. Lâu dần, sự hy sinh trở thành điều hiển nhiên, còn tổn thương thì bị xem nhẹ.
Có người phụ nữ đi qua tuổi trẻ bằng niềm tin son sắt, nhưng đến khi tóc đã điểm sương mới hiểu rằng yêu thương không phải lúc nào cũng được đáp đền xứng đáng. Có người cả đời sống vì người khác, đến khi ngoảnh lại mới thấy mình là người bị bỏ quên nhiều nhất. Truân chuyên không phải vì họ chọn sai, mà vì họ đã chọn quá thật lòng.
Nhưng phận gái truân chuyên không đồng nghĩa với phận gái yếu mềm. Trong mỗi người phụ nữ là một sức chịu đựng bền bỉ đáng kinh ngạc. Họ có thể gục ngã, nhưng hiếm khi đánh mất phẩm giá. Họ có thể đau, nhưng vẫn chọn sống tử tế. Qua bao dâu bể, điều còn lại nơi người phụ nữ đẹp nhất không phải là nhan sắc, mà là sự từng trải dịu dàng và lòng nhân hậu đã được tôi luyện qua giông gió.
Có lẽ, điều phụ nữ cần không phải là những lời ca ngợi hoa mỹ, mà là một sự thấu hiểu vừa đủ. Đủ để biết trân trọng, đủ để không làm họ phải mạnh mẽ thêm lần nữa vì những tổn thương không đáng có. Phận gái có thể truân chuyên, nhưng nếu được yêu thương đúng cách, họ sẽ là nơi bình yên nhất của một đời người.
Phận Gái
Phận gái truân chuyên gió bão tràn,
Một đời lặng lẽ gánh lo toan,
Xuân xanh gửi mộng vào nhân thế,
Sương gió bào mòn nét phấn son,
Nước mắt nuốt vào sâu dạ thẳm,
Nụ cười giữ lại giữa gian nan,
Phong ba qua hết lòng yên ấm,
Nhân hậu còn nguyên giữa cõi trần .
Bài thơ khép lại bằng một điều rất giản dị: phận gái có thể đi qua nhiều gió bão, nhưng điều ở lại sau cùng vẫn là tấm lòng nhân hậu và sự dịu dàng không hề mất đi. Chính những lặng lẽ ấy làm nên vẻ đẹp bền bỉ, sâu xa và đáng trân trọng nhất của người phụ nữ.

No comments:
Post a Comment