Có những ngày đi làm, đầu căng như dây đàn, chuyện nọ chồng chuyện kia. Về tới nhà, mặt vẫn phải tươi như vừa trúng số, vì không muốn mang áp lực vào bữa cơm gia đình. Vợ hỏi sao nay về sớm, tụi tôi cười, nói nhớ vợ nên về cho vui cửa vui nhà. Thật ra chỉ là công việc xong sớm, được thở chút nhẹ lòng. Nhưng thôi, nói ra lại sợ mất hình tượng, nên cứ cười trước đã. Đàn ông nhiều khi đơn giản vậy, giữ vui cho người, còn mệt thì để riêng mình.
Đàn ông tụi tôi cũng biết nấu ăn chứ không phải chỉ biết ăn. Có điều nấu xong nhìn bếp giống như vừa trải qua một trận chiến nhỏ. Nhưng mà vui, vì thấy vợ đỡ cực, con có bữa cơm nóng, tự nhiên thấy mình cũng có ích ghê. Có khi đang đảo chảo mà con chạy lại ôm chân, gọi ba ơi, là bao nhiêu mệt mỏi tự tan biến. Lúc đó mới hiểu, hạnh phúc không phải là gì to tát, mà là những khoảnh khắc rất đời thường như vậy.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tụi tôi cũng có lúc yếu đuối. Có những ngày không muốn nói gì, chỉ muốn im lặng. Không phải giận, cũng không phải hết thương, mà là đầu óc đang quá tải. Những lúc đó, chỉ cần một câu hỏi nhẹ nhàng, một cái chạm tay thôi cũng đủ làm tụi tôi thấy mình chưa bị bỏ rơi.
Người ta hay nói phía sau thành công của đàn ông là người phụ nữ. Tụi tôi thấy câu đó đúng, mà còn đúng theo kiểu rất thực tế. Vì nhiều khi chưa kịp thành công mà đã muốn gục, nếu không có vợ đứng sau đỡ thì chắc cũng nằm dài luôn rồi.
Phụ nữ đẹp thì ai cũng thích, nhưng phụ nữ biết hiểu chuyện mới là người khiến đàn ông muốn ở lại lâu dài. Không cần phải nói những điều cao siêu, chỉ cần lúc tụi tôi mệt, đừng hỏi dồn, đừng lạnh nhạt. Một câu thôi, em hiểu anh đang mệt, nghỉ chút đi, là tụi tôi có thể bật lại như cục pin mới.
Chuyện đờn ông suy cho cùng cũng đơn giản. Tụi tôi cố gắng vì gia đình, vì người mình thương. Nhưng tụi tôi cũng cần được thương lại. Không cần nhiều, chỉ cần đủ để biết rằng mình không cô đơn trên hành trình này.
Chúng tớ đờn ông theo lẽ trời,
Phong trần mưa gió vẫn không vơi,
Ngoài đường vững bước không nao núng,
Về mái yên nhà lại thảnh thơi,
Bếp lửa cùng em chia sớm tối,
Tiếng cười bên trẻ ấm muôn nơi,
Đôi khi mỏi mệt không lời tỏ,
Giữ trọn trong tim nghĩa một đời.
Vậy nên, nếu có lúc thấy tụi tôi im lặng, xin đừng vội hiểu lầm. Có thể tụi tôi chỉ đang cố gắng mạnh mẽ thêm một chút nữa, trước khi quay sang và nói, hôm nay cho anh dựa vào em một chút nha.
Đờn ông chúng tôi chỉ cần vậy thôi.

No comments:
Post a Comment