Sunday, April 19, 2026

THÁNG TƯ YÊU THƯƠNG

Tháng Tư luôn mang một vẻ đẹp rất riêng, dịu dàng mà sâu lắng, như một khoảng lặng giữa dòng đời vội vã. Đó là lúc con người ta dễ chạm vào ký ức, dễ nhớ về những yêu thương đã qua, dù còn nguyên vẹn hay đã hóa thành kỷ niệm. Bài thơ “Tháng Tư Yêu Thương” không kể một câu chuyện trọn vẹn, mà là những mảnh ghép cảm xúc, nơi có nắng ấm, có mưa chiều, có một ánh nhìn và cả một cuộc chia xa lặng lẽ. Mỗi câu chữ như một bước chân chậm, đi qua miền nhớ, để rồi nhận ra rằng yêu thương, dù không giữ được, vẫn luôn đẹp trong cách nó đã từng tồn tại. Tháng Tư vì thế không chỉ là một mùa, mà là một miền cảm xúc.

Tháng Tư gió nhẹ qua thềm,
Nắng hong kỷ niệm êm đềm ngày xưa,
Một chiều lạc giữa cơn mưa,
Nghe tim thổn thức như vừa biết yêu.

Sông xưa nước chảy liêu xiêu,
Bóng ai thấp thoáng buổi chiều sang ngang,
Hương xưa còn vướng áo vàng,
Mà sao duyên cũ lỡ làng bước đi.

Đêm về gió lạnh thầm thì,
Gọi tên ký ức nhu mì tháng năm.
Một đời gom hết thăng trầm,
Để trong một chữ âm thầm mà đau.

Tháng Tư khép lại nhịp cầu,
Người đi bỏ lại nỗi sầu chốn nao,
Tình xưa như giấc chiêm bao,
Tan theo mây trắng bay vào hư không.


No comments:

Post a Comment