
Hôm nay là đúng một tuần sau khi Cha xứ Cao Xuân Cảnh đưa ra câu đố vui có thưởng trong bài giảng lễ chiều thứ tư tuần trước (17/8/2016). Câu chuyện tưởng chỉ đố cho vui hoặc (có thể) để thử nghiệm khả năng, sự hiểu biết lối sống đạo của người giáo dân ở đây thế nào.
Môt kết quả hết sức bất ngờ là chỉ 2 trong tổng số 20 người hiện diện có đáp án, làm nhanh bài toán thì người ta thấy 10% giáo dân ở đây trả lời được câu hỏi [rất nổi tiếng] mà hầu như mọi người Công giáo Việt Nam ở khắp nơi có thể trả lời được. Nếu chuyện dừng lại ở đây thì chẳng có gì để nói thêm. Nhưng ....
Để phản ánh mức chính xác toàn diện được công minh, chúng ta cùng tham khảo tường tận câu đố vui có thưởng của Cha xứ Cao Xuân Cảnh như thế nào.
Trong bài giảng lễ chiều thứ tư ngày 17 tháng 8, 2016, Cha xứ Cao Xuân Cảnh có đưa ra câu đố vui có thưởng là:
- " Ai là người hay quên? ".
Có 2 người trong số khoảng 20 người tham dự là bà Vân và cô Hoa cùng có trả lời là: "Chúa".
Cha Cảnh nói:
- " Ồ, đúng rồi, đúng rồi! hai người nói đúng".
Cha cầm vật thưởng đưa cao rồi lên tiếng:
- "Đây là Tràng hạt từ Rôma do chính Đức Giáo Hoàng làm phép, sau lễ tôi sẽ đưa cho. ... câu đố này là của Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận".
Sau lễ, như đã nói, Cha Cảnh đang 'trao thưởng' cho bà Vân (lúc này cô Hoa còn trong Nhà Nguyện chưa ra) thì ông Khổng Trung Thần đến gần và nói:
- Trả lời như thế là không đúng, phải nói là "Chúa Giêsu".
Cha Cảnh lúc này cũng phụ hoạ nói theo " Đúng, đúng, đúng rồi phải nói là Chúa Kitô."
Từ xa ông Mai Hoàng Ân nghe thế cũng nói; 'Cho mỗi người một cỗ là xong'.
Trăm năm bia đá cũng mòn
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ
Giờ chúng ta tìm hiểu lởi kể [câu đố] của Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận thế nào; Chúa hay Chúa Giêsu hay Chúa Kitô?
Nhiều Linh mục, Cha sở xứ đạo đã thuật lại chuyện Đức cố Hồng Y FX Nguyễn Văn Thuận kể cho Giáo dân nghe như sau;
Chúa Hay Quên
Có một bà già thường đến gõ cửa phòng Cha xứ, kể cho ngài nghe rằng đêm qua Chúa mới hiện ra với bà. Để làm bà nản lòng đừng đến nữa, Cha xứ bảo : “Lần sau, nếu Chúa có hiện ra, bà hãy hỏi Ngài: ‘Cha xứ con có tội gì nặng nhất ?’, sau đó tới kể cho tôi nghe”. Mấy ngày sau, bà già không đến nữa. Cha xứ mừng thầm vì bà đã trúng kế của ngài. Nhưng một tuần sau đó, bà già trở lại.
- Thưa Cha, tối hôm qua Chúa lại hiện ra với con.
- Thế bà có hỏi Ngài không ?
- Thưa có chứ.
Cha xứ bắt đầu hồi hộp :
- Bà hỏi thế nào ?
- Thì con hỏi y như Cha đã bảo : “Cha xứ con có tội gì nặng nhất ?”
Cha xứ càng hồi hộp thêm :
- Vậy Chúa có trả lời không ?
- Có chứ.
Bây giờ thì cha xứ lo lắng thật sự :
- Chúa nói sao ?
- Chúa nói : “Ta đã quên hết rồi”
Cha xứ thở phào nhẹ nhõm!
Tựa đề câu chuyện mà Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận kể là "Chúa hay quên' chứ không phải là 'Chúa Giêsu hay quên' hoặc 'Chúa Kitô hay quên', và toàn bài viết đều chỉ đơn thuần dùng từ Chúa..
Trong nền văn học Việt Nam có một người được phong là Bà Chúa Thơ Nôm đó là Nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương ở vào cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19.
Trong lịch sử Việt Nam cũng có 2 ông chúa. đó là chúa Trịnh và chúa Nguyễn.
Trịnh - Nguyễn phân tranh, 1774-1775 là cuộc chiến lần thứ 8 và là cuộc chiến cuối cùng giữa chúa Trịnh và chúa Nguyễn trong lịch sử chia cắt Đàng Ngoài - Đàng Trong hơn 200 năm của nước Đại Việt.
Chúa Giêsu hay Chúa Kitô được Cha Cảnh và ông Thần phơi bày có thể là để 'dạy dỗ' giáo dân đừng lầm tưởng Chúa với bà chúa thơ nôn, hoặc chúa Trịnh hay chúa Nguyễn chăng? Thiển nghĩ, người bình thường, đứa con nít 3 tuổi còn hiểu chả lẽ Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn thuận không biết?
Đâu là giá trị thật của con người?
Điều chắc chắn; không phải mọi người đều tối dạ đến nỗi thiếu cái nhìn chủ quan về sự việc, dù không được xếp vào hàng 'thành phần hưởng quyền lợi nhiều' [NỘI QUY - Điều 28: Quyền lợi, trang 13] nhưng cũng tự biết bảo vệ bản thân bằng giá trị thật để không bị nhiễm phèn độc hại. Chỉ cần nhìn phớt qua hay để ý chút xíu người ta nhận thấy ngay cái giá trị giả tạo của dăm cá nhân vốn được sinh ra, trưởng thành trong độc phèn. Tư duy của thành phần này do lớp bám của phèn bao phủ làm mất khả năng phân tích màu ánh sáng. Hào nhoáng luôn là tầm với, đích điểm cho những cá nhân sinh trưởng trong phèn, Văn hoá ứng xử trên đã phản ánh điều này. Nói cho dễ hiểu, kẻ sinh trưởng trong phèn có bản chất bộp chộp tham lam, sống với truyền thống 'nịnh thần' để cầu được 'vinh thân phì da'. Họ có tài bắt nạt chèn ép vô độ lượng những cá nhân, những người mà vì bất cứ lý gì họ không ưa. Nói cách khác thì những kẻ thích được/nghe nịnh, đứa bị/chịu 'bắt nạt' không phản kháng, được xã hội gán cho cụm từ chẳng mỹ miều gì mấy, đó là 'người ngu', sống với người ngu không phải là điều hay, cận kề là tai hoạ, nó xa là phước ". Sinh trưởng trong phèn luôn bộc lộ cá tính 'ăn thua' rất ư "trần truồng' vô nhân bản, điều này khiến dư luận xã hội không ngại lên tiếng miệt thị ngày càng nhân rộng chẳng khác cơn bão đang quét qua, lời ong tiếng ve lúc càng vang xa, người dễ tính đến đâu nghe được cũng thấy phản cảm, bóp trán nhăn mặt buồn cho cái thế thái nhân tình. Giá trị giả tạo của lớp phèn độc hại bám ngoài da sẽ không là nền tảng bền vững.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, không phải cứ cùng một loại cây đem trồng ở bất cứ nơi nào đều có kết quả giống nhau, có nơi sinh ra hoa trái thơm ngon, có vùng đất lại chua chát, Đó là do thủy thổ khác nhau mà sinh ra. Con người cũng thế, có người được tiếng đơn sơ hiền lành, người người ngưỡng mộ, đầy yêu mến quý trọng ở một nơi nào đó , nhưng lại biến thành xấu tính cọc cằn, ưa adua thích được tung hô nịnh bợ ở một nơi khác, âu đó cũng chẳng có gì khó hiểu, vì do môi trường ô nhiễm thiếu lành mạnh, bởi phèn đọng làm thủy thổ nhiễm độc mất sức sống, vệ sinh bẩn thỉu, thiếu văn minh khoa học thế thôi.
Những con người thiếu khiêm tốn đã nói lên cái tâm sống không thành thật hay những câu nói thô bạo thiếu trách nhiệm đã là đề tài gây hoang mang chia rẽ để bao người phải 'cười ra nước mắt', nó là một thứ văn hoá vuốt đuôi do nhóm người này xây dựng mà có, một loại ứng xử độc phèn của nhóm người Vũ Đại thời a còng [@].
Chúa hay quên nhưng con người thì sao?
Amen!







