Ba đứa nhìn nhau, không đứa nào biết con này là con gì. Đúng lúc đó, mấy người Mỹ câu quen ở hồ la to: “Oh! Saugeye!” Thế là cả đám vừa hỏi nhau, vừa cười muốn xỉu. À ha, hóa ra là saugeye, họ hàng bên nhà walleye, cá ăn thịt thứ thiệt, ngon không có chổ để chê. Lần đầu tiên trong đời được mắt thấy, tay sờ, mà lại còn câu trúng bằng… cần crappie. Con này cỡ gần 6 lbs, nhìn cái jig nhỏ xíu mà nó nuốt gọn ngon lành, đúng kiểu thấy gì ăn nấy, khỏi cần suy nghĩ.
Mình chỉ cười hì hì, chưa kịp nói gì thì… rột thêm phát nữa. Con thứ ba! Nhưng vừa kéo lên tới mặt nước thì hỡi ơi, vừa chạm tay vào cá, nó dẫy mạnh quá, đứt cước. Thế là mình và hai ông bạn cùng những bạn câu khác đứng ngơ ngẩn, lặng người nhìn theo bóng cá ung dung bơi đi.
Mấy người Mỹ câu quanh đó tròn mắt bảo: trước giờ ở hồ này, một ngày câu được hai con đã là chuyện hiếm, còn mình thì được “ghi sổ” là người đầu tiên câu trúng ba con trong cùng một buổi. Từ lúc đó, mấy tay cần thủ chuyên nghiệp trong hồ vui miệng gọi mình là “King of Saugeye.”
Một chuyến đi câu thư thả với cần crappie nhỏ, jig nhỏ, nhưng hồ Duncan không hề quan tâm mình muốn câu cá gì. Cá ở đây thích là ăn, trúng là dính. Vừa vui, vừa ngộ, vừa có chuyện để kể. Đi câu đôi khi đâu cần cá đúng mục tiêu, chỉ cần kéo được một câu chuyện hay mang về là đủ… còn cá, coi như quà bất ngờ của thiên nhiên.

No comments:
Post a Comment