Tháng Hai ở đất Mỹ luôn đến trong cái lạnh rất riêng, không ồn ào mà đủ sâu để người ta cảm nhận rõ từng hơi thở trắng khói mỗi sáng bước ra ngoài. Tuyết vẫn rơi, không dày như những ngày cao điểm mùa đông, nhưng đủ để đường đóng băng lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Xe cộ chạy chậm hơn thường lệ, con người cũng chậm lại, như thể ai cũng sợ làm vỡ cái tĩnh lặng mong manh của mùa.
Cái lạnh tháng Hai không còn mới mẻ, nhưng vẫn đủ làm tê tay nếu quên mang găng. Ở đất Mỹ, tháng Hai là quãng giữa của mùa đông, lúc người ta đã quen với rét, nhưng vẫn chưa thôi mong nắng. Trời xám, cây trơ cành, gió thổi qua nghe như tiếng thở dài rất khẽ. Ấy vậy mà chính trong cái nền lạnh lẽo đó, người ta lại dễ thấy ấm áp hơn những mùa khác.
Ấm từ một ly cà phê nóng buổi sáng, cầm trong tay mà thấy lòng dịu xuống. Ấm từ căn bếp nhỏ có ánh đèn hắt ra cửa sổ khi trời còn mờ sương. Ấm từ câu hỏi rất đời “hôm nay tuyết có nhiều không” nghe tưởng xã giao mà lại thấy thương. Tháng Hai khiến người ta để ý những điều bé xíu, vì giữa cái lạnh dài, chỉ cần một chút quan tâm cũng đủ sưởi lòng.
Tháng Hai còn là tháng của tình yêu. Valentine không làm trời bớt lạnh, nhưng làm lòng người mềm hơn. Hoa hồng đỏ nổi bật giữa nền tuyết trắng. Những cái nắm tay chặt hơn bình thường, như sợ buông ra là gió sẽ cuốn mất. Có những cuộc hẹn giản dị, một bữa tối nấu ở nhà, một cây nến nhỏ, một chiếc bánh mua vội. Không cần phô trương, chỉ cần có nhau là đủ.
Tuyết phủ ven đường gió vẫn lay,
Trời đông đương độ ngõ sương dày.
Hoa hồng chớm nở trong băng giá,
Một tiếng yêu thầm gọi tháng Hai.
Tháng Hai ngắn ngủi, chưa kịp quen đã sắp qua, nên thương yêu trong tháng này cũng mang chút vội vàng dễ thương. Người ta học cách nói lời cần nói, giữ người cần giữ. Ngoài kia tuyết có thể còn rơi, đường có thể còn băng giá, nhưng chỉ cần có một người ngồi cạnh, mùa đông bỗng trở nên dễ chịu hơn rất nhiều. Tháng Hai lạnh là thế, mà lại là tháng khiến người ta tin vào hơi ấm dài lâu.

No comments:
Post a Comment