Có những mối tình đi qua đời ta rất khẽ, không ồn ào, không kịch tính, nhưng lại để lại một vết hằn âm thầm mà sâu thẳm. Khi chưa quen nhau, ta ngây thơ tin rằng yêu thương chỉ toàn màu sáng. Đến lúc yêu rồi mới hiểu, hạnh phúc mong manh hơn ta tưởng, còn nỗi đau thì ở lại rất lâu. Bài thơ này không trách, không oán, chỉ là một lời cúi đầu cám ơn người đã từng nắm tay ta, để từ đó, ta học cách đi tiếp với một trái tim đã khác.
Cám Ơn Người Tình
Ngày cũ chưa quen chẳng biết đau,
Xuân xanh soi mắt điểm sắc màu,
Gặp nhau hẹn ước đêm nồng gió,
Ngỡ giữ tình yêu đến bạc đầu.
Rồi yêu mới biết phận mong manh,
Thời gian lặng lẽ úa mộng lành,
Hạnh phúc trao tay còn run rẩy,
Đã nghe mầm khổ nở trong anh.
Ước mơ tan vỡ giữa sương nhòa,
Lời cũ ban đầu gió thoảng qua,
Hoa tình tàn sắc hương phai nhạt,
Đời bỗng dài thêm những xót xa.
Đêm xuống cô đơn tiếng nghẹn ngào,
Tim nghe xa vắng tận trời cao,
Tình phụ hay đời nhiều bão tố,
Bước mỏi vai gầy giữa ước ao.
Ngoài hiên mưa đổ lá tơi bời,
Gửi hết u hoài nỗi chơi vơi,
Xa lắm cám ơn tình dĩ vãng,
Cho ta đau để khắc một đời.
Khép lại những câu thơ này, ta không còn đứng ở nơi cũ của yêu thương, mà ở một khoảng lặng trưởng thành hơn. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn làm ta gục ngã. Nó trở thành ký ức, thành dấu khắc âm thầm trong tim, nhắc ta nhớ mình đã từng yêu rất thật. Cám ơn người tình dĩ vãng, vì nhờ có những mất mát ấy, ta biết trân trọng hơn những bình yên còn lại trong đời.

No comments:
Post a Comment