Ngồi yên mà nghe gió rì rào, ta chợt thấy buồn vui đời dâu bể cũng chỉ như một giấc chiêm bao. Hôm qua còn rộn ràng, hôm nay đã vắng lặng; mới đó tưởng chừng viên mãn, thoáng chốc lại hóa hư không. Thế nên cổ nhân mới dạy: “Vô thường là lẽ thường.” Nhân sinh đâu phải toàn những chuyện êm đềm, mà chính nhờ những cơn giông bão, con người mới học được cách giữ thăng bằng giữa bể đời. Yên bình rồi giông bão, giông bão rồi lại yên bình, ấy là thuận theo tự nhiên, là đạo của trời đất.
Khi đã trải qua đủ mặn chát, ta mới hiểu thế nào là quý trân hai chữ hạnh phúc. Hạnh phúc không ồn ào, cũng chẳng phô trương; nó lặng lẽ như chén trà ấm trong buổi sớm, như ánh nắng mỏng cuối hiên chiều. Người biết giữ tâm bình thản thì trước phong ba cũng không dễ dao động, trước vinh nhục cũng không vội mừng lo. Ấy không phải là vô cảm, mà là đã hiểu rõ giới hạn của lòng người, đã biết đặt nặng chữ “tĩnh” để soi sáng chữ “động”.
Đời người, suy cho cùng, là một hành trình tu dưỡng. Mỗi bước đi đều in dấu lựa chọn, mỗi lựa chọn lại bày ra một con đường. Có lúc phải bước qua bóng tối, có khi lại gặp ánh sáng; nhưng nếu giữ được một tấm lòng không nản chí, thì sớm muộn cũng đến ngày sáng tươi. Khó khăn chẳng qua là phép thử của nghị lực; gian lao chỉ là thước đo của chí bền. Người kiên nhẫn sẽ học được chữ “nhẫn”, người biết buông sẽ hiểu được chữ “an”.
Vậy nên, khi mệt mỏi, hãy cho mình một khoảng lặng. Đặt gánh ưu phiền xuống bậc thềm, ngước nhìn trời xanh, nghe gió đi qua hiên vắng. Nhớ rằng mọi được mất rồi cũng theo mây nước, chỉ có tâm an là ở lại. Giữ tâm an, giữ lòng sáng, ấy đã là một cách sống đẹp giữa cõi nhân gian nhiều biến động.

No comments:
Post a Comment