Có những vẻ đẹp không cần ánh đèn, không cần phấn son, cũng chẳng cần lời ngợi ca ồn ào. Đó là vẻ đẹp lặng lẽ của người phụ nữ đi qua năm tháng, mang trên vai mình cả yêu thương lẫn nhọc nhằn, cả hy sinh lẫn nhẫn nại. Giữa gió sương đời người, họ vẫn giữ cho mình một khoảng ấm, đủ để chở che, đủ để gìn giữ những điều tưởng chừng rất nhỏ mà lại rất lớn: một mái nhà yên, một bữa cơm lành, một ánh mắt hiểu nhau. “Phụ Nữ và Chữ Thương” không viết về nhan sắc, cũng không viết về hào quang, mà viết về cái bền, cái sâu và cái ấm trong tâm hồn người đàn bà. Ở đó, vẻ đẹp không phai theo thời gian, mà lặng lẽ nở hoa giữa cõi thường, bằng chính sự dịu dàng và bao dung.
Phụ Nữ và Chữ ThươngThân liễu long đong giữa gió sương,
Một đời mang nặng mấy tơ vương.
Vai gầy gánh trọn sầu nhân thế,
Mắt lặng nhìn qua cuộc đoạn trường.
Chẳng cậy phấn son bền tháng nắng,
Chỉ cần tri kỷ ấm đêm sương.
Nâng niu tâm mở dạ thêm nhẹ,
Hoa nở hương lan giữa cõi thường.

No comments:
Post a Comment