Thursday, February 19, 2026

EM LÀ ĐOÁ XUÂN TÌNH

Có những buổi sáng, khi nắng còn đứng ngập ngừng trên bậu cửa, anh chợt nghĩ đến em như nghĩ đến một mùa vừa kịp nở. Em không đến bằng ồn ào, cũng không cần tiếng trống khai hội. Em đến rất khẽ, như mùi hương đi lạc trong gió, đủ để người ta dừng lại, hít sâu, rồi thấy lòng mình dịu đi. Anh gọi em là một đóa xuân tình, vì ở nơi em đứng, mọi thứ bỗng trở nên hiền hơn.

Em có cái dịu của cánh hoa mới mở, cái trong của giọt sương còn chưa kịp rơi. Khi em cười, nắng hình như chậm lại, như sợ làm vỡ khoảnh khắc mong manh ấy. Khi em im lặng, gió cũng bớt vội, để nghe tim mình đập theo nhịp bình yên. Anh đã từng nghĩ mùa xuân là chuyện của trời đất, sau này mới hiểu, có những mùa xuân đi bằng bước chân một người.

Em không hứa hẹn điều gì lớn lao. Em chỉ đặt vào tay anh một buổi chiều ấm, một tách trà thơm, một khoảng lặng đủ sâu để nghe lòng mình thở. Em dạy anh cách đi chậm, cách nhìn một chiếc lá rơi mà không vội buồn, cách giữ lại nụ cười khi mưa bất chợt. Những điều nhỏ ấy, lạ thay, lại làm ngày dài ra và đêm bớt tối.

Có lúc anh nghĩ, nếu đời là con đường nhiều gió, thì em là hàng cây biết nghiêng mình che nắng. Nếu đời là dòng sông hay đổi dòng, thì em là bến nước còn nhớ tên cũ. Em không giữ anh ở lại, nhưng mỗi lần anh quay về, em vẫn ở đó, như một lời nhắc dịu dàng rằng bình yên không cần phải đi tìm quá xa.

Em là một đóa xuân tình, nở giữa những ngày bình thường nhất. Không rực rỡ đến chói mắt, nhưng đủ sáng để người ta nhận ra hướng đi của mình. Anh mang theo hương em trong túi áo, như mang theo một lời chúc thầm. Để khi mệt, anh biết dừng. Khi vui, anh biết chia. Và khi lạc, anh biết mình còn một mùa để quay về.

Em là một đóa xuân tình,
Tân dương lặng ngõ, cổ đình sương phai,
Em về không trống không bài,
Phong mang dư vận, nguyệt cài hiên xưa.

Cánh hoa sơ phóng nhạt thưa,
Giọt sương còn đọng, gió lùa chậm tan,
Em cười nhật ảnh ngập tràn,
Em im vũ lặng, trần hoàn lắng sâu.

Không lời ước hẹn thiên sầu,
Chỉ trao một chén trà nâu khói trầm,
Dạy đi chậm giữa trần tâm,
Lá rơi vô ý, mưa thầm cũng qua.

Nhân gian vạn nẻo quan hà,
Em như bến cũ cho ta hồi thuyền,
Giang hồ mấy độ truân chuyên,
Em còn giữ hộ cố duyên, cố tình.

Em là hoa nở xuân đình,
Không cầu diễm lệ, nụ quỳnh đêm sương,
Mang theo một chút dư hương,
Mệt dừng, vui sẻ, lạc đường lại xuân.

Nếu có điều gì để ước, anh chỉ ước mỗi sáng mở cửa, vẫn thấy em đứng đó, mỉm cười, như thể mùa xuân chưa từng rời đi. Vì có em, anh hiểu rằng, hạnh phúc không phải là đi thật xa, mà là ở thật sâu trong một khoảnh khắc vừa đủ gọi tên là yêu.


No comments:

Post a Comment