Tháng Giêng, đúng là tháng ăn chơi. Ngày xưa, ăn chơi không phải để xả stress như bây giờ, mà là để gặp gỡ. Hết hội làng tới hội đình, hết nhà này mời bánh mứt tới nhà kia mời chén trà. Ăn không phải để no, mà ăn để vui; chơi không phải để khoe, mà chơi để nối lại tình làng nghĩa xóm sau một năm ai nấy cắm mặt làm ăn.
Sang tháng Hai, câu ca dao nói tới cờ bạc. Cờ bạc ngày xưa thường chỉ là mấy ván tổ tôm, tam cúc hay bầu cua cá cọp cho có không khí. Thắng thua chẳng bao nhiêu, chủ yếu là thắng tiếng cười, thua cũng cười. Cái thú là được ngồi quây quần, vừa chơi vừa kể chuyện làng, chuyện xóm, chuyện con ông A sao dạo này lớn nhanh thế.
Đến tháng Ba, rượu chè lên ngôi. Nhưng rượu quê ngày trước thường chỉ vài chén cho ấm bụng, đỏ mặt rồi về. Say thì ngủ, tỉnh thì cười, chẳng ai bận tâm tới chuyện khoe khoang hay ghi lại kỷ niệm cho thiên hạ coi.
Còn bây giờ, mọi thứ có vẻ nhanh hơn. Tháng Giêng vẫn ăn chơi, nhưng là ăn nhà hàng, chơi du lịch, và tiện thể quẹt thẻ. Tháng Hai cờ bạc có khi đổi tên thành đầu tư, lướt coin, ôm chứng khoán, nghe sang hơn nhưng tim đập cũng mạnh y như chờ mở bát ngày xưa. Tháng Ba rượu chè thì vẫn còn, chỉ khác là bàn nhậu giờ có thêm điện thoại, ai cũng vừa uống vừa lướt.
Sống thời nay, ai cũng nhang nháng, vội vàng. Nhưng ăn chơi mà trác táng thì vui đâu chưa thấy, chỉ thấy mệt người, mỏng ví. Rượu chè cũng chỉ nên cho vui, chứ thách đố ép nhau tới bến, nhiều khi thánh cũng phải mất vui. Cờ bạc thì dân Á Đông mình nổi tiếng dai. Chưa cạn túi thì chưa chịu nghỉ, cạn rồi còn lục đáy túi quần xem có sót đồng nào không.
Nghĩ lại, chơi theo kiểu dân gian ngày xưa coi bộ lại hay. Vài ván cho vui, hết tiền lẻ thì thôi, chuyển qua uống trà, ăn bánh, nói chuyện trên trời dưới đất. Thắng thua bằng tiếng cười, nhẹ nhàng, thanh cảnh, đúng kiểu chơi tiên. Sống nhanh thì cứ nhanh, nhưng vui mà biết chừng mực, tự nhiên thấy ngày nào cũng dễ thở, mà cái vui ở lại lâu hơn một cơn say.
Vậy nên, nhìn lại câu ca dao xưa, mới thấy ông bà mình không cổ vũ ăn chơi, mà chỉ nhắc một nhịp sống biết thư giãn sau những ngày vất vả. Ăn chơi có chừng, rượu chè có mực, cờ bạc cho vui, thì vui mới dài, nhẹ mới bền. Thời nay sống nhanh, sống vội, càng cần giữ cho mình một cái phanh để không trượt quá đà. Khi biết dừng đúng lúc, niềm vui sẽ không biến thành gánh nặng, và mỗi cuộc gặp gỡ vẫn còn lại tiếng cười, chứ không chỉ là dư vị mệt mỏi sau một cuộc vui quá tay.

No comments:
Post a Comment