Tuesday, February 10, 2026

MY VALENTINE

Bài thơ My Valentine không chỉ là câu chuyện của một ngày lễ, mà là lời gọi khẽ dành riêng cho một người, giữa cõi đời nhiều dâu bể. Ở đó có bước chân chậm trong chiều nghiêng tà nguyệt, có tiếng chuông cổ tự rơi vào khoảng lặng vô thường, có hộp socola gói lụa tơ hồng như một dấu ấn rất nhỏ mà rất sâu. Tình yêu trong bài không ồn ào, không phô bày, chỉ lặng lẽ đi cùng năm tháng, như chén trà ấm, như bóng xế cuối ngày. My Valentine vì thế không chỉ là tên của một dịp lễ, mà là cách gọi thân thương dành cho người ở lại, cho một lời ban sơ còn được gìn giữ, và cho một bàn tay vẫn nắm nhau đi qua những đổi thay của đời sống.

Valentine nắng rất hiền,
Phố nghiêng tà nguyệt, đêm viền khung sương.
Anh đưa em dạo hồi hương,
Nghe trong cổ tự vô thường thinh không.

Socola lụa tơ hồng,
Ngọt như tiền kiếp, thơm nồng kiếp sau.
Ngày xưa một thoáng gặp nhau,
Một câu vụng dại đến đầu trăm năm.

Chẳng cầu ước hẹn nguyệt rằm,
Chỉ mong tri kỷ âm thầm khát khao.
Sớm chung chén ngọc, trà đào,
Chiều chung bóng xế, đời trao chữ tình.

Valentine khắc trong kinh,
Dẫu cho tóc sớm pha sương chẳng rời.
Giữa cơn dâu bể cuộc đời,
Vẫn còn lưu được một lời ban sơ.

No comments:

Post a Comment