Em à,
Tháng Hai về rất khẽ, mang theo cái lạnh dịu dàng của cuối đông và một lời hẹn thầm thì mang tên Valentine. Giữa những ngày ngắn ngủi ấy, anh nghĩ đến em nhiều hơn, cô gái sinh ra trong tháng Hai, như một nhành hoa nở chậm nhưng bền bỉ, lặng lẽ tỏa hương.
Tháng Hai gió nhẹ thoảng hương hoa,
Lối nhỏ ai qua nắng nhạt nhòa.
Một ánh nhìn quen lòng chợt ấm,
Xuân về rất khẽ giữa hồn ta.
Người ta nói con gái tháng Hai có trái tim ấm áp ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh. Ở em, anh thấy sự tinh tế trong từng cử chỉ, sự kiên nhẫn trong cách lắng nghe và một nội lực hiếm có khiến em đứng vững giữa những đổi thay của đời sống. Em không ồn ào, không phô bày, nhưng mỗi lời nói đều có trọng lượng, mỗi quyết định đều có chiều sâu. Đó là ưu tú rất riêng, thông minh mà khiêm nhường, mạnh mẽ mà dịu dàng.
Anh quý nhất ở em sự chân thành. Em yêu bằng sự thật thà của trái tim, không vòng vo, không toan tính. Khi buồn, em chọn im lặng để tự chữa lành. Khi vui, em chia sẻ bằng nụ cười rất thật. Em trân trọng những điều nhỏ bé, một tách cà phê ấm, một tin nhắn hỏi han, một lời hẹn đúng giờ, vì em hiểu hạnh phúc thường trú ngụ trong những điều giản dị ấy.
Valentine gió chạm hiên nhà,
Ly cà phê ấm khói bay xa.
Nếu tình đủ thật không cần hẹn,
Cũng hóa mùa xuân ở cạnh ta.
Valentine sắp đến, anh không mong những điều cầu kỳ. Anh chỉ mong được đi bên em chậm rãi, như cách tháng Hai đi qua mùa đông để chạm ngõ xuân. Mong được nắm tay em giữa phố, nghe em kể những chuyện rất đời và biết rằng ở đâu đó trong thế giới rộng lớn này, có hai trái tim chọn ở lại vì nhau.
Nếu được ước một điều cho Valentine, anh ước mình là người giữ ấm cho em trong những ngày gió lạnh, là bến yên cho em tựa vào khi mỏi mệt. Và nếu em cho phép, anh muốn dành cho em sự trân trọng bền bỉ, như tháng Hai ngắn ngủi nhưng luôn được nhớ lâu.

No comments:
Post a Comment