Sunday, February 8, 2026

Hãy Cứ Là Tình Nhân - Phần 4

Lựa chọn có con, một gia đình đặc biệt

Hoà cảm thấy trái tim như thắt lại. Anh hiểu rằng Thư đang đặt ra những giới hạn để bảo vệ tình yêu của họ khỏi những ràng buộc có thể làm phai nhạt đi sự thuần khiết giữa hai người. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm nhận được một nỗi đau âm ỉ khi nghĩ đến cảnh con mình không có một gia đình trọn vẹn, và Thư sẽ tự mình gánh vác mọi thứ.

"Thư, anh trân trọng những gì em đang làm và suy nghĩ. Anh hiểu rằng em đang cố gắng giữ gìn điều tốt đẹp nhất của tình yêu này. Nhưng anh cũng muốn là một phần trong cuộc sống của con, không chỉ là hình ảnh mà còn là một người cha đúng nghĩa. Anh không muốn con phải thiếu đi tình yêu thương từ cả bố và mẹ."

Thư mỉm cười, ánh mắt vẫn chứa đầy tình yêu và sự kiên định,
"Em hiểu, Hoà. Và em không bao giờ muốn tước đi điều đó từ anh. Nhưng em mong rằng chúng ta có thể giữ được những gì tốt đẹp nhất, không để trách nhiệm và danh nghĩa làm mất đi sự tự do mà chúng ta có. Em không muốn mình trở thành gánh nặng cho anh, hay khiến anh cảm thấy bị ràng buộc bởi điều gì ngoài tình yêu."

Hoà ôm lấy Thư vào lòng, cảm nhận sự ấm áp từ cô gái anh yêu thương. Anh hiểu rằng Thư đang cố gắng hết sức để bảo vệ tình yêu này theo cách mà cô tin là tốt nhất, nhưng anh cũng biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng.

"Anh sẽ suy nghĩ thêm về điều này, Thư à. Anh yêu em và anh luôn muốn làm điều tốt nhất cho cả hai. Anh tôn trọng mong muốn của em và sẽ luôn ở bên em, dù chúng ta chọn đi con đường nào."

Thư gật đầu, vòng tay ôm chặt Hoà, cả hai cùng nhìn về phía chân trời xa xăm. Họ biết rằng dù có lựa chọn ra sao, tình yêu giữa Hoà và Thư vẫn sẽ luôn tồn tại, như ngọn lửa ấm áp giữa cơn gió lạnh của cuộc đời, không bao giờ tắt.

Một năm sau, Hoà và Thư hạnh phúc đón chào sự ra đời của một cậu bé kháu khỉnh, khỏe mạnh. Cậu bé với đôi mắt to tròn và nụ cười tươi tắn như ánh nắng ban mai đã mang đến niềm vui vô bờ bến cho cả hai gia đình. Thư quyết định đặt tên con theo họ của Hoà, như một cách để con luôn mang theo dấu ấn của người cha mà cô yêu quý.

Cậu bé được đặt tên là Hoà Minh, mang theo hy vọng về một tương lai bình an và sáng ngời. Gia đình hai bên tụ tập ăn mừng, không chỉ vì sự chào đời của Minh mà còn vì công việc mới của Thư. Cô đã được thuyên chuyển công việc đến một thành phố cách Hoà hai tiếng lái xe, một vị trí tốt hơn với nhiều cơ hội phát triển. Ông bà nội ngoại đều vui mừng khi thấy con cháu trưởng thành và hạnh phúc, dù cuộc sống có những thay đổi.

Dù khoảng cách địa lý làm cho việc gặp gỡ thường xuyên trở nên khó khăn hơn, nhưng Thư vẫn luôn cố gắng mang con về thăm ông bà hai bên mỗi khi có dịp. Những ngày cuối tuần bận rộn với công việc, nhưng mỗi dịp lễ hay ngày đặc biệt, Thư lại lái xe đưa con về, để cậu bé Minh có thể lớn lên trong tình yêu thương và sự quan tâm của cả hai gia đình.

Hoà, dù bận rộn với công việc kỹ sư, vẫn luôn giữ liên lạc thường xuyên với Thư và con trai. Anh không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để được ở bên con, để cùng Thư chăm sóc Minh dù chỉ trong những ngày lễ hiếm hoi. Mỗi lần gặp nhau, cả ba đều trân trọng những giây phút ngắn ngủi đó, như những mảnh ghép quý giá trong bức tranh cuộc đời chung.

Dù không sống chung như một gia đình truyền thống, nhưng tình yêu và sự kết nối giữa Hoà, Thư và Minh vẫn luôn bền chặt. Hoà vẫn giữ lời hứa của mình, luôn ở bên Thư và con, dù với tư cách người cha hay người bạn đời. Anh thường dành thời gian cuối tuần để lái xe đến thăm hai mẹ con, cùng nhau đi dạo công viên, ăn những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp.

Thư vẫn kiên định với lựa chọn của mình. Cô tự lập, chăm sóc con bằng tất cả tình yêu thương và trách nhiệm của một người mẹ. Những lúc mệt mỏi hay căng thẳng vì công việc, chỉ cần nhìn thấy Minh ngủ ngon lành trong vòng tay mình, Thư lại thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Cô biết mình đã chọn đúng, vì với cô, niềm vui lớn nhất là được thấy con lớn lên trong môi trường yêu thương và an toàn.

Mỗi khi về thăm, ông bà hai bên đều chào đón Hoà, Thư và Minh bằng những vòng tay ấm áp và nụ cười rạng rỡ. Những bữa cơm đoàn viên đầy ắp tiếng cười và những câu chuyện vui vẻ. Họ nhìn cháu nhỏ lớn lên từng ngày, cảm nhận được sự gắn kết gia đình dù không hoàn toàn theo lẽ thường. Ông bà nội luôn sẵn sàng hỗ trợ, chia sẻ kinh nghiệm nuôi dạy Minh, còn ông bà ngoại thì chăm chút từng món ăn, từng bộ quần áo cho cháu nhỏ.


No comments:

Post a Comment