Wednesday, February 4, 2026

CÁNH XUÂN DỊU DÀNG

Có những mùa xuân không đến bằng tiếng chim, cũng chẳng cần lịch mới hay pháo nổ rộn ràng. Mùa xuân ấy đến rất khẽ, theo bước chân của một người con gái đi qua phố cũ, mang theo mùi hương non của những điều chưa kịp gọi tên. Khi ấy, thời gian như chậm lại, những vội vàng thường ngày bỗng biết ngập ngừng, và lòng người tự nhiên mềm ra. Bài thơ này được viết từ khoảnh khắc rất nhỏ ấy: một ánh nhìn, một nụ cười, một chén trà ấm, một khoảng lặng đủ sâu để nghe gió thở và nghe mình yên lại. Không tìm những lời lớn lao, chỉ xin giữ chút dịu dàng, chút kiên nhẫn, chút tin yêu rất vừa, để gọi tên một mùa xuân không cần đến lịch, chỉ cần một trái tim biết mở cửa.


Xuân về chẳng bởi tiếng chim xa,
Chỉ theo bước khẽ dáng em qua.
Phố cổ hương non còn ấp ủ,
Thời gian chợt chậm giữa đời ta.

Cánh xuân không thích chuyện phô bày,
Ẩn trong ánh mắt, nụ cười say.
Tay nâng chén ấm nghe hương thở,
Mỗi bước em đi tựa khói mây.

Em ít lời như gió với mây,
Lá xanh giữ hộ những điều này.
Em cười phố bỗng rơi bớt bụi,
Trời xanh lặng lẽ thêm một ngày.

Cánh xuân kiên nhẫn với mưa dài,
Gấp nỗi buồn xưa để khoan thai.
Mở cửa đón chiều mang nhạc điệu,
Gom nắng thềm xưa gọi sớm mai.

Gọi em mùa biết lắng nghe đời,
Mệt mỏi tìm về có chỗ ngơi.
Không hứa cao xa, trao vừa đủ,
Xuân không cần lịch, chỉ tim thôi.

No comments:

Post a Comment