Trà ấm hong lòng bớt xót xa.
Buông chút bụi đời cho nhẹ bước,
Xuân về mở cửa đón hiền hoà.
Người ta hay nói “tống cựu nghinh tân” như một lời chúc, nhưng thật ra đó là một việc cần tập luyện. Buông những gì có thể buông, không phải vì quên, mà vì thương mình hơn. Buông một cuộc tranh cãi đã cũ, một kỳ vọng quá sức, một thói quen tự trách. Buông cả những điều đúng mà đã làm mình mệt, để giữ lại những điều tử tế vừa vặn. Khi tay nhẹ đi, lòng mới có chỗ trống để đón gió mới, nắng mới.
Cuối năm, phố thường treo đèn, nhà thường dọn lại, và con người cũng nên dọn một góc trong tâm. Tôi học cách gấp lại những ngày không tròn, đặt chúng lên kệ như đặt một cuốn sách đã đọc, không cần đọc lại từng trang nhưng vẫn biết mình đã đi qua. Có những mối quan hệ, chỉ cần giữ một lời chúc tốt lành là đủ. Có những ước mơ, chưa kịp đến thì cũng đừng buồn, vì biết đâu sang năm chúng sẽ chọn một lối đi khác, nhẹ nhàng hơn.
Năm mới không phải là phép màu, nhưng là một lời hẹn. Hẹn với bản thân rằng sẽ ăn chậm hơn, cười nhiều hơn, và ngủ đủ giấc. Hẹn rằng sẽ nói ít điều làm đau, làm nhiều điều làm ấm. Hẹn rằng khi mệt thì dừng lại, khi vui thì nhớ ơn, và khi vấp thì đứng dậy bằng sự kiên nhẫn. Những lời hẹn nhỏ, nhưng nếu giữ được, cả năm sẽ bớt chông chênh.
Tôi thích nghĩ về khoảnh khắc giao mùa như một cái mở cửa sổ. Gió cũ đi ra, gió mới đi vào. Không cần ồn ào, chỉ cần trong trẻo. Chúng ta bước sang năm mới không phải với đôi tay đầy ắp, mà với đôi tay đủ trống để đón nhận. Và trong khoảng trống ấy, mong rằng sẽ có thêm yêu thương, thêm bình an, thêm can đảm để sống tử tế với mình và với người. Tống cựu để nhẹ lòng, nghinh tân để nở nụ cười. Chỉ vậy thôi, đã thấy một năm mới bắt đầu rất hiền.

No comments:
Post a Comment