Có những mùa xuân không chỉ đến bằng hoa nở và nắng hồng, mà đến bằng một dáng hình dịu nhẹ giữa đất trời. “Gái Xuân” không đơn thuần là bức chân dung của tuổi trẻ, mà là khúc nhạc mềm ngân lên từ vẻ đẹp thanh tân, thuần khiết và an nhiên. Ở đó, từng bước chân, từng ánh mắt, từng nụ cười đều hòa vào nhịp thở của mùa, khiến gió cũng trở nên êm, mây cũng chậm lại. Bài thơ mở ra một khu vườn đầy hương sắc, nơi người con gái đứng giữa thiên nhiên mà không lấn át, chỉ khẽ chạm vào hoa như chạm vào chính trái tim mình. Đọc “Gái Xuân” là bước vào một khoảng trời trong trẻo, nơi vẻ đẹp không phô bày mà tự tỏa hương, để lòng người lặng đi trong một thoáng vấn vương.
Xuân về ướp gió bên thềm,
Tơ non vương nắng, êm đềm áo ai.
Mắt huyền chở giấc ban mai,
Nghiêng nghiêng vành nón, tóc dài buông lơi.
Bước chân khẽ chạm đất trời,
Hương đồng quyện gió, mây trôi lững lờ.
Làn môi chín đỏ như mơ,
Cười nghiêng một thoáng, ngẩn ngơ bướm vàng.
Trăng non nép cuối hiên làng,
Lụa đào phơ phất dịu dàng dáng xuân.
Tơ lòng khẽ gảy cung ngân,
Làm say lữ khách dừng chân cuối đường.
Má hồng e ấp vấn vương,
Mưa xuân lất phất tơ sương ngọt ngào.
Gót son khẽ chạm bờ ao,
Sóng xao động nước, trăng chao bóng thầm.
Gái xuân như nhánh hoa cầm,
Mỏng manh mà vẫn âm thầm tỏa hương.
Một đời giữ nét thanh lương,
Cho trời đất cũng vấn vương sắc hồng.

No comments:
Post a Comment