Sunday, February 1, 2026

GỌI THẦM THÁNG HAI

Tháng Hai luôn đến rất khẽ, mang theo cái lạnh còn sót lại của mùa đông và một chút nắng non báo hiệu xuân về. Đó là khoảng thời gian của những điều chưa kịp nói, của ký ức lặng lẽ trở mình trong sương gió. Giữa băng giá, vẫn có những mầm hoa dám nở, như tình cảm âm thầm mà bền bỉ trong lòng người. Gọi thầm Tháng Hai là những câu thơ viết cho khoảnh khắc giao mùa ấy, nơi yêu thương không cần gọi tên, nhưng vẫn đủ ấm để người ta muốn giữ lại, thật khẽ, cho riêng mình.


Tuyết phủ ven đường gió vẫn lay,
Trời đông đương độ ngõ sương dày.
Hoa hồng chớm nở trong băng giá,
Một tiếng yêu thầm gọi tháng Hai.

Tháng Hai khe khẽ gió qua thềm,
Mang theo ký ức đậm màu êm.
Lời chưa kịp nói tan trong khói,
Chỉ để tim này nhớ gọi tên.

Đêm chạm hiên nhà tuyết lặng rơi,
Tháng Hai đứng lại giữa chơi vơi.
Không hẹn tương lai, không ngoảnh lại,
Chỉ xin một thoáng đủ yêu người.

Xuân đứng ngoài kia ngập nắng đầy,
Đông còn níu lại một bàn tay.
Nếu mai tan tuyết hoa thức giấc,
Xin giữ giùm nhau tháng Hai này.


No comments:

Post a Comment