Sau những ngày tháng hạnh phúc bên nhau và nhận được sự ủng hộ từ hai bên gia đình, Hoà cảm thấy đã đến lúc mối quan hệ của họ cần bước sang một giai đoạn mới. Một buổi tối lãng mạn dưới ánh nến dịu dàng, khi cả hai ngồi bên nhau, Hoà nhẹ nhàng nắm lấy tay Thư và nói,
"Thư à, anh nghĩ chúng ta đã đủ hiểu và yêu thương nhau. Anh muốn chúng ta chính thức là một gia đình. Em có đồng ý làm vợ anh không?"
Thư nhìn Hoà, đôi mắt thoáng một nét bối rối. Cô nhẹ nhàng rút tay lại, ánh mắt đầy sự suy tư. Sau một lúc im lặng, Thư lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết,
"Hoà, em rất yêu anh và trân trọng tình yêu của chúng ta. Nhưng em không muốn chúng ta trở thành vợ chồng."
Hoà ngạc nhiên, không hiểu vì sao Thư lại từ chối lời cầu hôn của mình,
"Tại sao em lại nghĩ như vậy? Anh yêu em và muốn chúng ta cùng xây dựng một gia đình hạnh phúc mà."
Thư khẽ thở dài, mắt nhìn xa xăm như đang tìm kiếm câu trả lời trong những ký ức,
"Em tôn thờ tình yêu của chúng ta, Hoà. Em yêu những khoảnh khắc tự do và chân thật mà chúng ta có cùng nhau. Em không muốn tình yêu này bị ràng buộc bởi danh nghĩa vợ chồng, em sợ rằng khi chúng ta kết hôn, mọi thứ sẽ thay đổi."
Hoà chăm chú lắng nghe, cố gắng hiểu những suy nghĩ trong lòng Thư,
"Thư, anh nghĩ rằng tình yêu của chúng ta đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách mà. Em sợ điều gì sao?"
Thư gật đầu, vẻ mặt thoáng chút lo âu,
"Em sợ rằng khi trở thành vợ chồng, chúng ta sẽ đối diện với những bất đồng, những áp lực cuộc sống khiến chúng ta có thể không còn trân trọng nhau như bây giờ. Em sợ sự quen thuộc sẽ làm mất đi sự quý giá mà chúng ta có. Em không muốn tình yêu của chúng ta bị hoen ố bởi những lo toan và cãi vã thường nhật."
Hoà im lặng, suy nghĩ về những gì Thư vừa nói. Anh hiểu rằng Thư không từ chối vì không yêu anh, mà vì cô lo sợ mất đi sự trong sáng của tình yêu mà họ đã vun đắp bấy lâu. Hoà nắm lấy tay Thư, siết chặt hơn, giọng anh dịu dàng nhưng đầy quyết tâm,
"Thư, anh hiểu nỗi lo của em. Nhưng anh tin rằng nếu chúng ta thực sự yêu và tôn trọng nhau, những bất đồng hay khó khăn sẽ chỉ làm chúng ta mạnh mẽ hơn. Anh không chỉ muốn là người tình, mà còn muốn là người bạn đời, người đồng hành cùng em trên mọi chặng đường. Anh tin rằng chúng ta có thể giữ gìn sự trong sáng và đẹp đẽ này, dù là trong danh nghĩa vợ chồng."
Thư nhìn Hoà, ánh mắt đong đầy cảm xúc. Cô cảm nhận được sự chân thành và tình yêu sâu sắc từ anh, nhưng vẫn không thể gạt bỏ nỗi lo trong lòng. Cô khẽ nói,
"Hoà, em cần thêm thời gian. Em cần thời gian để suy nghĩ và cảm nhận rõ ràng hơn về những gì mình thực sự mong muốn. Em trân trọng anh và tình yêu của chúng ta, và em hy vọng anh có thể hiểu cho em."
Hoà gật đầu, mỉm cười dịu dàng,
"Anh hiểu, Thư. Anh sẽ chờ em, dù bao lâu đi nữa. Điều quan trọng nhất là em cảm thấy hạnh phúc và thoải mái. Anh yêu em, không chỉ vì danh nghĩa, mà vì chính con người em."
Cả hai lặng lẽ ngồi bên nhau, cùng nhìn về phía chân trời xa xăm. Trong giây phút đó, họ hiểu rằng tình yêu không chỉ là về đích đến, mà còn là về hành trình cùng nhau, dù có ở dưới danh nghĩa nào đi chăng nữa. Và dù tương lai có thế nào, Hoà và Thư biết rằng họ vẫn luôn trân trọng và yêu thương nhau, như những gì họ đã và đang có.
Thư nhìn sâu vào mắt Hoà, ánh nhìn đầy quyết tâm và chân thành. Cô nhẹ nhàng cầm tay Hoà, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc,
"Hoà, em là của anh, cả tâm hồn lẫn thể xác này hoàn toàn thuộc về anh. Em yêu anh, yêu tất cả những gì thuộc về anh. Nhưng em không cần một đám cưới ràng buộc, em chỉ cần chúng ta giữ nguyên sự tự do và tôn trọng như bây giờ. Điều em mong muốn nhất là có một đứa con, đứa con sẽ là hình ảnh của anh, là sự kết nối giữa chúng ta. Em muốn tự mình chăm lo cho con, để nó được lớn lên với tình yêu của mẹ, mà không phải gánh nặng hay trách nhiệm cho anh."
Hoà ngạc nhiên, nhìn Thư với một chút bối rối. Anh lắng nghe những lời nói từ sâu thẳm trái tim của Thư, cảm nhận được sự yêu thương sâu sắc nhưng cũng có phần bất ngờ. Thư tiếp tục, giọng cô càng thêm chắc chắn.
"Anh không cần phải lo lắng hay cảm thấy có trách nhiệm với mẹ con em. Em có công việc ổn định, em có thể tự lo cho mình và cho con. Em không cần sự trợ cấp từ anh, em chỉ cần biết rằng con em là kết quả của tình yêu giữa hai chúng ta, và anh sẽ mãi là người em yêu, người em tôn trọng. Em sẽ là một người mẹ tốt, một người vợ tốt trong mắt con và trong mắt anh, vì đối với em, anh luôn hoàn hảo.
Và nếu sau này anh muốn có gia đình của riêng mình, em sẽ không cản trở. Em sẽ vẫn yêu anh như những ngày đầu, yêu không điều kiện, không đòi hỏi, chỉ là tình yêu thuần khiết dành cho người đàn ông mà em đã chọn."

No comments:
Post a Comment