Nhưng cuộc đời vốn dĩ không hẹn trước điều gì.
Có ai ngờ rằng, chỉ vài giờ sau, người vừa ngồi đối diện ta, vừa cười nói rộn ràng, lại lặng lẽ rời đi. Không một lời báo trước. Không một cơ hội để nói thêm câu nào. Mọi thứ dừng lại đột ngột như một trang sách bị gấp lại giữa chừng.
Người ở lại bỗng chới với.
Những câu chuyện tưởng chừng còn dang dở, giờ vĩnh viễn không thể nối tiếp. Những lời muốn nói, chưa kịp nói, bỗng trở thành điều day dứt. Ta tự hỏi, giá như lúc đó mình lắng nghe nhiều hơn một chút… giá như mình nói một lời ấm áp hơn… giá như mình không vội vã rời đi…
Nhưng đời không có “giá như”.
Sinh tử vốn là lẽ vô thường. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao. Không ai biết cuộc gặp hôm nay có phải là lần cuối. Chúng ta cứ mải mê sống như thể thời gian là vô tận, như thể những người bên cạnh sẽ mãi ở đó chờ ta.
Cho đến khi một ngày, ta nhận ra mọi thứ mong manh đến đau lòng.
Vậy nên, nếu có thể, hãy sống chậm lại một chút. Hãy nói những lời cần nói khi còn có thể. Hãy yêu thương khi còn cơ hội. Đừng để đến khi mất đi rồi mới tiếc nuối những điều giản đơn.
Một cái ôm, một lời hỏi han, một ánh nhìn chân thành… đôi khi là tất cả những gì còn lại trong ký ức của một đời người.
Ai biết ngày mai…
Có thể ta vẫn còn đây, vẫn tiếp tục cuộc sống bộn bề. Nhưng cũng có thể, một trong chúng ta sẽ rời đi, nhẹ như cát bụi trở về với cát bụi.
Nên hôm nay, khi còn thở, còn sống, còn được gặp nhau—hãy sống như ngày mai mình sẽ ra đi.
Để nếu ngày mai thật sự không còn, ta cũng không mang theo điều gì dang dở trong lòng.

No comments:
Post a Comment