Friday, March 27, 2026

An Yên Giữa Cõi Thường

Giữa những bộn bề của đời sống, người ta thường đi tìm những điều lớn lao mà quên mất rằng an yên đôi khi chỉ là một khoảng lặng rất nhỏ. Không cần phải rời xa phố thị, không cần phải trốn vào núi rừng, chỉ cần lòng mình đủ nhẹ, thì giữa chốn đông người vẫn có thể tìm thấy bình yên.

Có những buổi sáng, nắng vừa chạm hiên nhà, một tách trà ấm trên tay, nghe gió đi qua từng tán lá. Không vội vã, không toan tính, chỉ là ngồi đó, thở chậm lại, và cảm nhận mình đang sống. Hóa ra, an yên không phải là khi cuộc đời không còn sóng gió, mà là khi ta học được cách đứng yên giữa những chao đảo.

Người ta thường nghĩ phải có thật nhiều tiền, thật nhiều thành tựu thì mới có thể sống an nhiên. Nhưng thực ra, càng nắm giữ nhiều, lòng lại càng dễ bất an. An yên không đến từ những gì ta có, mà đến từ cách ta buông. Buông những hơn thua, buông những so sánh, buông cả những điều đã từng làm mình tổn thương. Không phải là quên, mà là không còn để nó làm mình đau nữa.

Có lúc, giữa một ngày mệt mỏi, chỉ cần một câu hỏi thăm, một ánh mắt dịu dàng, cũng đủ làm lòng người ấm lại. Hạnh phúc vốn dĩ giản đơn như vậy. Chỉ là ta thường đi quá nhanh nên không kịp nhận ra.

An yên cũng là khi ta biết chấp nhận. Chấp nhận rằng không phải ai cũng hiểu mình, không phải điều gì cũng theo ý mình. Cuộc đời vốn không công bằng tuyệt đối, nhưng lại rất công bằng theo cách riêng của nó. Gieo gì thì gặt nấy, sớm hay muộn cũng sẽ đến.

Giữa cõi thường này, ai cũng có những nỗi niềm riêng, những vết xước không dễ gọi tên. Nhưng nếu biết nhìn mọi thứ bằng một trái tim bao dung hơn, ta sẽ thấy nhẹ lòng đi rất nhiều. Đôi khi, chỉ cần bớt một chút chấp niệm, thêm một chút yêu thương, là đủ để lòng mình an.

An Yên Giữa Cõi Thường

Cõi tạm nhân gian lắm nỗi vương,
An nhiên giữ dạ mở tình thương.
Mây trôi lặng lẽ che ngày nắng,
Gió thoảng êm đềm xóa vấn vương.
Danh lợi ngoài kia như giấc mộng,
Tâm hồn ở lại tựa quê hương.
Buông tay một thoáng đời thanh thản,
Thấy nhẹ lòng mình giữa khói sương.

An yên không ở đâu xa. Nó ở trong chính cách ta nghĩ, cách ta sống, và cách ta đối diện với mọi điều xảy ra trong đời. Khi lòng đã tĩnh, thì dù ngoài kia có bao nhiêu gió nổi, trong ta vẫn là một khoảng trời rất đỗi dịu dàng.


No comments:

Post a Comment