Chiều buông tím sẫm ven trời, sắc tím ấy giống như màu của những điều không nói. Tơ duyên chợt đứt không phải vì một nhát kéo dứt khoát, mà vì nó đã mòn đi theo năm tháng. Mỗi lần lỡ hẹn, mỗi lần vô tâm, mỗi lần im lặng khi đáng ra phải níu tay nhau, tất cả góp lại thành một khoảng trống. Và khoảng trống ấy lớn dần, cho đến khi hai người đứng cạnh mà lòng đã lạc mất nhau.
Khi tình yêu hấp hối, người ta vẫn nắm tay, nhưng cái nắm tay ấy không còn ấm. Nó như một thói quen hơn là một khát khao. Hơi run nơi đầu ngón tay không phải vì xúc động, mà vì linh cảm đang mất dần một điều từng rất quý. Hương xưa còn đó, kỷ niệm vẫn nguyên vẹn, nhưng tim đã hóa tiêu điều khói sương. Ta nhớ rất rõ ngày đầu gặp gỡ, nhớ ánh mắt long lanh, nhớ những lời thề không rời xa. Nhưng ký ức càng rõ, hiện tại càng đau.
Có những đêm rượu tàn chén đắng trên môi, men say không đủ để níu lại một cuộc tình đang rạn vỡ. Người ta uống để quên, nhưng càng uống càng nhớ. Trăng gầy lạc giữa tầng không như chính ta lạc giữa đời. Soi lại bóng mình, mới thấy cô liêu đã đến từ lâu mà ta không nhận ra.
Cuối cùng, khi không còn gì để cứu vãn, ta học cách buông. Không phải vì hết yêu, mà vì yêu không đủ để giữ nhau lại. Thôi đành khép cửa song thưa, trả nhau giấc mộng ngày xưa mặn nồng. Cõi người vốn chỉ một thoáng hư không. Tình đi như khói, tan vào gió. Chỉ còn lại trong tim một vệt sầu rất nhẹ – nhẹ đến mức tưởng như không có, nhưng đủ để mỗi khi chiều xuống, ta lại nghe lòng mình se thắt.
Cuộc tình hấp hối không ồn ào. Nó chỉ lặng lẽ rời đi, như một mùa vừa kịp gọi tên đã vội tàn.

No comments:
Post a Comment