Hồi đó tụi nhỏ trong xóm truyền nhau một câu chắc nịch như chân lý. Muốn biết bơi thì phải bắt một con chuồn chuồn, đưa nó lại gần rốn, để nó cắn một cái. Cắn xong là tự nhiên xuống nước không chìm nữa. Không ai biết ai là người phát minh ra “phương pháp huấn luyện bơi lội” kỳ diệu đó. Nhưng lạ một điều là cả xóm đều tin.
Những buổi trưa hè, sau khi ăn cơm xong, tụi nhỏ rủ nhau đi bắt chuồn chuồn. Cả đám chạy ngoài bờ ruộng, tay vung vẩy cái nón lá hoặc cái vợt tự chế bằng lưới cũ. Thấy con chuồn chuồn nào bay thấp là nhắm tới. Đứa nào bắt được thì mặt mày sáng rỡ như vừa săn được báu vật.
Rồi nghi thức “khai mở khả năng bơi lội” bắt đầu. Đứa giữ con chuồn chuồn, đứa vạch áo lên chỉ cái rốn tròn xoe. Con chuồn chuồn tội nghiệp bị đưa tới đưa lui trước cái rốn đang hồi hộp chờ đợi. Có khi nó cắn thật, cả đám reo lên như vừa chứng kiến phép màu. Có khi nó chẳng thèm cắn, tụi nhỏ vẫn gật gù bảo chắc chưa đúng kỹ thuật.
Thế là vài phút sau, cả bọn ùa xuống sông. Đứa thì bì bõm như vịt con, đứa thì chới với ôm khúc cây chuối, đứa gan hơn thì nhảy ùm một cái rồi la oai oái vì uống nước. Nhưng lạ là đứa nào cũng tin chắc rằng nhờ con chuồn chuồn lúc nãy mà mình đang bơi được.
Người lớn đi ngang nhìn thấy chỉ cười. Có bác còn trêu, chuồn chuồn cắn rốn rồi mà bơi như cục đá vậy con. Nhưng tụi nhỏ vẫn nghiêm túc lắm. Bởi vì trong đầu chúng, chuồn chuồn gần như là… huấn luyện viên bơi lội của cả làng.
Bây giờ ngồi nhớ lại, mới thấy tuổi thơ ngày ấy vừa ngây ngô vừa đáng yêu. Một con chuồn chuồn nhỏ xíu cũng có thể trở thành “thầy dạy bơi”. Một cái rốn cũng có thể trở thành nơi khởi đầu của bao hy vọng xuống nước không chìm.
Nghĩ tới đó lại bật cười. Không biết mấy đứa con gái hồi ấy bây giờ ra sao. Ngày xưa cũng gan lắm, vạch áo cho chuồn chuồn cắn rốn rồi nhảy xuống sông bơi như ai. Bây giờ nếu có đứa nào đang bận bịu chồng con, đọc lại chuyện này chắc cũng phải đỏ mặt mà cười. Không biết tụi nhỏ ngày đó liều hay vô tư, chỉ biết rằng cả một bầu trời tuổi thơ đã trôi qua cùng những con chuồn chuồn bay thấp trên bờ ruộng.

No comments:
Post a Comment