Bài thơ “Mùa Xuân Và Em” không chỉ vẽ nên một mùa xuân của đất trời, với gió nhẹ bên hiên, với hoa e ấp và trời xanh trải lụa, mà còn mở ra một mùa xuân khác, mùa xuân của lòng người. Ở đó, em hiện lên dịu dàng, trong trẻo, như một nét chấm phá rất khẽ mà lại đủ làm bừng sáng cả bức tranh. Em không cần ồn ào, không cần rực rỡ, chỉ cần một bước chân nhẹ qua làng, một tà áo bay như khói, cũng đủ khiến người lữ khách lạc vào miền mộng tưởng.
Cái hay của bài thơ nằm ở sự hòa quyện giữa thiên nhiên và cảm xúc. Mùa xuân không đứng riêng, em cũng không đứng riêng. Hai hình ảnh ấy đan vào nhau, soi chiếu cho nhau, làm cho mỗi câu thơ đều mang một thứ ánh sáng dịu dàng. Khi nói về em, ta thấy mùa xuân. Khi nói về xuân, ta lại bắt gặp em trong đó. Chính sự hòa nhập ấy khiến bài thơ trở nên mềm mại, như một dòng chảy êm đềm mà sâu lắng.
Những hình ảnh như “mắt em sâu thẳm như làn nước trong”, hay “nụ cười khẽ chạm lòng trần” không cầu kỳ, nhưng lại gợi nhiều hơn tả. Đó là thứ cảm xúc rất thật, rất gần, không phô trương mà vẫn đủ làm người đọc xao động. Và rồi, câu kết “Tình anh vẫn giữ một điều… là em” như một lời khẳng định nhẹ nhàng mà chắc chắn, khép lại bài thơ bằng một dư âm ấm áp.
Mùa xuân rồi sẽ qua, như quy luật của đất trời. Nhưng có những mùa xuân không nằm trong thời gian, mà nằm trong ký ức. Một ánh mắt, một nụ cười, một lần gặp gỡ… đôi khi đủ để trở thành mùa xuân của cả một đời người. Và nếu có một mùa xuân như thế, thì dẫu gió có cuốn mây chiều, dẫu năm tháng có phai màu, trong lòng vẫn còn đó một miền rất riêng, nơi mùa xuân và em mãi mãi không rời.

No comments:
Post a Comment