Friday, March 13, 2026

SỐNG BAO LÂU MỚI LÀ ĐỦ

Có những buổi chiều rất lạ. Nắng rơi xuống chậm như thể thời gian cũng đang suy nghĩ điều gì đó. Người ta ngồi lặng trước hiên nhà, nhìn chiếc lá khẽ xoay mình trong gió và chợt tự hỏi: một đời người rốt cuộc sống bao lâu mới gọi là đủ?

Có người sống tám mươi năm vẫn cảm thấy đời mình chưa trọn. Có người chỉ đi qua vài chục mùa lá rụng mà đã để lại trong lòng người khác một khoảng ấm áp dài lâu. Hóa ra, câu hỏi ấy không nằm ở số năm, mà nằm ở cách ta đã sống trong từng ngày.

Cuộc đời giống như một khu vườn. Có người dành cả đời trồng hoa, tưới nước, chăm sóc từng mầm xanh nhỏ bé. Khi rời đi, khu vườn ấy vẫn còn thơm. Có người chỉ vội vàng đi ngang, để lại phía sau những lối cỏ dẫm nát. Thời gian của họ có thể dài hơn, nhưng dấu chân lại nhẹ tênh như gió thoảng.

Sống bao lâu mới là đủ?
Có lẽ là khi ta đã kịp yêu thương vài người thật lòng.
Kịp nói vài lời tử tế khi người khác đang buồn.
Kịp nắm một bàn tay khi ai đó đang lạnh giữa cuộc đời.

Một đời người đôi khi không cần quá rực rỡ. Chỉ cần trong những ngày bình thường nhất, ta vẫn giữ được một tấm lòng ấm. Một nụ cười hiền. Một ánh mắt biết cảm thông.

Bởi lẽ, đời người giống như một ngọn đèn. Không phải ngọn đèn nào cháy lâu cũng sáng, và cũng không phải ngọn đèn cháy ngắn thì vô nghĩa. Điều quan trọng là trong khoảng thời gian nó tồn tại, nó đã thắp lên được bao nhiêu ánh sáng cho người khác.

Có những người ra đi rất sớm, nhưng ký ức về họ vẫn còn như hương hoa trong một buổi sáng mùa xuân nhẹ nhàng mà bền bỉ. Cũng có những người sống rất lâu, nhưng khi ngoảnh lại, cuộc đời chỉ còn lại những ngày tháng lặng lẽ trôi qua như dòng nước không gợn sóng.

Có lẽ vì thế mà câu hỏi “sống bao lâu mới là đủ” thực ra không có một con số nào để trả lời.

Đủ, là khi một buổi sáng thức dậy, ta vẫn thấy bầu trời xanh.
Đủ, là khi trái tim mình vẫn còn biết rung động trước một bông hoa, một bản nhạc, hay một nụ cười hiền hậu.

Và đủ, có lẽ chỉ đơn giản là khi một ngày nào đó ta rời khỏi thế gian này, vẫn còn có ai đó nhớ đến mình bằng một sự dịu dàng.

Nhân thế trăm năm tựa áng mây,
Hỏi rằng sống mấy mới là đầy,
Xuân qua tóc bạc sầu chưa cạn,
Thu tới lòng người mộng vẫn say,
Danh lợi như sương tan trước gió,
Ái ân tựa khói tỏa trên mây,
Chi bằng giữ trọn lòng thanh thản,
Một thoáng nhân gian cũng đủ ngày.

Thế thôi.
Một đời người, rốt cuộc cũng chỉ cần chừng ấy.


No comments:

Post a Comment