Wednesday, April 1, 2026

Gửi Thảo Huyền, người bạn thơ tháng Tư

Tôi và Thảo Huyền quen nhau rất nhẹ. Không gặp, không biết rõ về nhau, chỉ là những lần đọc thơ rồi để lại vài dòng cảm nhận. Thế thôi mà thành quen, quen rồi lại thành thân lúc nào không hay. Trong không gian mạng rộng lớn, có những mối duyên đến rất lạ, không cần hình hài rõ ràng, chỉ cần vài câu chữ đủ chạm là đủ nhớ.

Nghe vài người bạn nói, Thảo Huyền còn là một bác sĩ mát tay. Một người chữa lành bằng đôi tay và cũng chữa lành bằng những vần thơ. Tôi thấy điều đó thật đẹp. Ngoài kia, có lẽ em tất bật với bệnh nhân, với những ca trực, với trách nhiệm nặng nề. Nhưng khi trở về với thơ, em lại là một nàng thơ rất dịu, rất riêng, rất nhiều cảm xúc.

Tháng Tư đến, nhẹ như một nốt nhạc giữa mùa. Và tôi chợt nhớ, tháng này là sinh nhật của em. Một người bạn thơ, không thân theo cách đời thường, nhưng lại gần theo một cách rất… thơ. Vậy nên, tôi không thể không viết vài dòng, xem như một lời chúc gửi đến em, vừa là bác sĩ tận tâm, vừa là nàng thơ dịu dàng.

Không cần những lời hoa mỹ, chỉ mong em luôn giữ được nụ cười sau những giờ làm việc mệt nhoài, giữ được trái tim ấm để chữa lành người khác, và giữ được một góc rất riêng cho thơ, cho những điều mềm mại nhất của mình.

Sinh nhật em, tôi không có gì ngoài vài dòng tản mạn này. Nhưng hy vọng, khi đọc, em sẽ mỉm cười nhẹ thôi cũng đủ.


Hôm nay sinh nhật Thảo Huyền,
Vừa là bác sĩ, vừa hiền nàng thơ.
Ban ngày khám bệnh nghiêm cơ,
Đêm về lại thả vần mơ nhẹ nhàng.

Ống nghe, ngòi bút đôi hàng,
Vừa kê toa thuốc, vừa mang chữ tình.
Bệnh nhân thì khỏe thân mình,
Bạn thơ lại được an bình tâm can.

Có khi trực suốt đêm tàn,
Vẫn còn mơ mộng, dệt tràn ý thơ.
Áo blouse trắng ngời ngời,
Mà tim vẫn giữ một trời dịu êm.

Ai đau thì đến với Huyền,
Ai buồn Huyền tặng cho liền bài thơ.
Một người hai việc chẳng ngờ,
Tay trao toa thuốc, tay tờ thi văn.

Chúc em thêm tuổi tươi xuân,
Tâm an như nước, duyên gần chẳng xa.
Bệnh nhân thương mến chan hòa,
Bạn thơ thì cứ… ngẩn ngơ vì Huyền.


No comments:

Post a Comment