Tôi đứng trước khóm hoa mẫu đơn, lặng nhìn một bông hồng phấn đang nở tròn đầy dưới nắng chiều. Ba năm, một quãng thời gian không dài với đời người, nhưng đủ để một cái cây bén rễ, lớn lên và học cách dâng tặng vẻ đẹp của mình. Và cũng đủ để tôi hiểu rằng, có những điều trong cuộc sống không thể vội vàng.
Ngày đầu mang về năm củ mẫu đơn, tất cả chỉ là những gốc nhỏ bé, lặng im như chưa sẵn sàng cho một lời hẹn nở hoa. Tôi kiên nhẫn chăm sóc từng ngày, sáng tưới nước, chiều ngắm lá, nhìn những chồi non khẽ nhú rồi dần dày lên theo năm tháng. Có những lúc tưởng như chẳng có gì đổi thay, như thể mọi công sức đang tan vào khoảng lặng vô hình. Nhưng tôi vẫn tin, cứ chăm, cứ đợi, cứ đặt vào đó đủ yêu thương, rồi một ngày nào đó, cây sẽ hiểu.
Ba năm trôi qua, và năm nay, cả năm cụm mẫu đơn đều đồng loạt trổ bông. Không ồn ào, không vội vã, chỉ lặng lẽ bung nở như một lời hồi đáp. Tôi chợt thấy lòng mình dịu lại, một niềm vui rất thật, rất giản dị, như khi nhìn thấy một đứa trẻ lớn lên từ chính vòng tay mình.
Hoa mẫu đơn không nở vội. Nó chọn thời điểm, chọn đủ nắng, đủ gió, đủ sự trưởng thành để hé mở từng cánh. Và có lẽ con người cũng vậy. Những điều đẹp đẽ nhất trong đời không đến từ sự hấp tấp, mà đến từ quá trình âm thầm tích lũy. Ba năm chăm hoa, cũng là ba năm tôi học cách chờ đợi, học cách tin vào những điều mình đã gieo trồng.
Hương hoa mẫu đơn không nồng nàn, chỉ thoảng nhẹ, nhưng lại khiến người ta muốn đứng lại lâu hơn. Cái mùi hương ấy giống như niềm vui của tôi lúc này, không cần phải nói thành lời, nhưng đủ để lan tỏa trong lòng một cảm giác bình yên.
Tôi chợt nghĩ, cuộc đời này có những niềm vui rất nhỏ, nhưng nếu mình đủ chậm để nhận ra, thì nó lại lớn vô cùng. Như việc tự tay trồng một khóm hoa, chăm sóc từng ngày, rồi đến một lúc nào đó, đứng trước thành quả của mình mà mỉm cười.
Khi Mẫu Đơn Biết Nở
Ba năm vun xới giữ mầm xanh,
Sớm nắng chiều mưa trọn nghĩa lành,
Lá biếc âm thầm nuôi nụ thắm,
Cành xuân lặng lẽ đợi trời thanh,
Nhành hoa mới chớm vừa khoe cánh,
Mùi ngát đưa hồn dịu mộng anh,
Đợi mãi hôm nay cây kết nụ,
Bình yên còn đọng một lòng thành.
Ba năm, hoa nở.
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi biết rằng, không có sự chờ đợi nào là vô nghĩa, nếu ta đã đặt vào đó đủ yêu thương.

No comments:
Post a Comment