Có bao giờ bạn tự hỏi: tại sao đàn ông đã có vợ rồi vẫn thèm “phở”?
Mà lạ nha, đang no cơm, vẫn cứ đảo mắt tìm tô phở bốc khói. Người đời hay đùa: “Phở nóng mà, ai không thèm?”
Ừ, thèm thì thèm, nhưng ăn rồi coi chừng “tiêu cơm” luôn cả đời!
Cơm dù nguội vẫn là thứ nuôi sống ta qua bao ngày nắng mưa.
Vợ dù hay cằn nhằn nhưng vẫn là người nấu cơm, giặt đồ, chăm con, dọn dẹp, và đôi khi còn bấm bụng ăn phần cháy để nhường phần ngon cho chồng.
Phở thơm một bữa, mùi còn đấy,
Cơm nguội trăm năm, dạ vẫn thương.
Người biết nghĩa tình không đổi vị,
Chẳng tham tô phở giữa đêm sương.
Còn “phở” ư?
Thơm thiệt. Nóng hổi thiệt. Lạ miệng thiệt.
Nhưng ăn vô, xong rồi để lại cọng giá với giọt nước béo dính môi, còn cái bill thì dài như sớ Táo Quân.
Phở không sai. Người ăn phở cũng chưa chắc sai.
Chỉ là ăn quen cơm vợ, lại đi thèm tô phở người, rồi về nhà chê cơm nguội, đó mới là sai nặng!
Bạn có thể ăn phở một lần cho biết.
Nhưng nếu biến “thèm phở” thành thói quen, bạn sẽ sớm nhận ra: chẳng tô phở nào đủ dinh dưỡng cho cả cuộc đời.
Và bạn cũng sẽ thấy: người phụ nữ từng nấu cơm cho bạn bằng cả trái tim, đã lặng lẽ dọn chén, rồi không đợi nữa.
Đừng tưởng mình lén lút ăn phở mà không ai hay.
Mùi “phở lạ” nó lạ lắm. Dù có chùi mép kỹ cỡ nào, vẫn bị mùi nước lèo phản bội.
Và đừng hỏi tại sao có ngày, bạn tỉnh dậy thấy trên bàn chỉ còn lại một tờ giấy, và một đôi đũa đã đặt ngang.
Một tô phở lạ, mất cơm quen,
Trả giá bằng nước mắt vợ hiền.
Lời mật ngọt sao bằng muôi mắm,
Đong đầy tình nghĩa, nặng thiêng liêng.
Cho nên, đàn ông à,
Nếu đã có người phụ nữ sẵn sàng ăn cơm nguội cùng bạn mỗi tối, thì xin đừng vì một phút "bụng đói lòng tham" mà bỏ rơi cả nồi cơm ấm.
Phở có thể khiến bạn lâng lâng một bữa.
Cái cảm giác mới lạ, thơm ngon, hấp dẫn ấy dễ khiến người ta say, nhưng cũng chóng tàn.
Chỉ có vợ, người nấu từng bữa cơm dù đơn sơ, người nhường phần ngon, chịu phần khổ, mới là người giữ cho bếp nhà bạn đỏ lửa cả đời.
Không phải bằng lửa than, mà bằng lửa của tình thương, trách nhiệm và lòng nhẫn nại.
Khi Người Đàn Ông Thèm Phở
Bụng no vẫn thấy dạ chưa vừa,
Ngó bát phở thơm lại muốn ưa.
Khói tỏa ven đường mời lạc bước,
Hương bay đầu ngõ dễ say sưa.
Cơm nhà nghĩa nặng bền năm tháng,
Bếp ấm tình sâu giữ sớm trưa.
Chớ để ham vui thành lạc lối,
Quay về kẻo muộn lệ đong đưa.
Hãy biết trân trọng điều đó trước khi quá muộn.
Cảm ơn bạn đã đọc và lắng lại đôi chút với những dòng tâm sự chân thành này.
Chỉ mong rằng sau tất cả, nếu ai đó từng xao lòng vì một điều mới lạ, cũng sẽ kịp nhận ra giá trị của bữa cơm quen, nơi có một người vẫn âm thầm chờ đợi.
Bởi suy cho cùng, điều giữ người ta ở lại không phải là hương vị thoáng qua, mà là nghĩa tình bền bỉ theo năm tháng.

No comments:
Post a Comment