Tôi khi ấy còn nhỏ, chưa hiểu hết hai chữ “biến động”, chỉ thấy người lớn bỗng trở nên ít cười. Những câu chuyện thì thầm, những ánh mắt lo âu, những bước chân vội vã… tất cả hòa vào nhau thành một nỗi bất an mơ hồ. Đêm xuống, không gian càng trở nên ngột ngạt. Tiếng động nhỏ cũng đủ làm giật mình. Người ta sống trong trạng thái chờ đợi, mà không biết mình đang chờ điều gì.
Rồi một ngày, mọi thứ như vỡ ra.
Sự mất mát không đến bằng một tiếng nổ lớn, mà đến lặng lẽ như cách một cơn mưa rơi xuống mái nhà, thấm dần vào từng kẽ hở. Tình thân bị chia cắt, những gương mặt quen thuộc bỗng dưng không còn hiện diện. Có những lời chưa kịp nói, có những cái ôm chưa kịp trao… tất cả dừng lại giữa lưng chừng của thời cuộc.
Mẹ tôi, khi ấy chỉ mới ngoài ba mươi tuổi.
Một người phụ nữ còn rất trẻ, nhưng đã phải học cách đứng vững giữa đổ vỡ. Mẹ không khóc trước mặt chúng tôi. Tôi chỉ thấy đôi mắt mẹ đỏ hoe trong những đêm khuya, khi nghĩ rằng lũ trẻ đã ngủ say. Ban ngày, mẹ gồng mình như một thân cây trước gió, lo từng bữa ăn, từng manh áo, từng bước đi của mấy anh em chúng tôi giữa một thế giới không còn như trước nữa.
Có những ngày, mẹ lặng lẽ ngồi rất lâu, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi nào đó mà chúng tôi không thể với tới. Rồi mẹ lại đứng dậy, tiếp tục công việc, tiếp tục cuộc sống, như thể không cho phép mình gục ngã.
Tuổi thơ của chúng tôi, vì thế, không có nhiều ký ức êm đềm. Nhưng lại có một điều mà đến tận bây giờ, tôi vẫn mang theo như một ngọn lửa nhỏ trong tim: đó là hình ảnh của mẹ.
Một người phụ nữ mảnh mai, nhưng kiên cường hơn bất cứ ai.
Tháng Tư năm 1975, với nhiều người, là dấu mốc của lịch sử. Còn với tôi, đó là những ngày mà nỗi sợ và mất mát đã dạy tôi hiểu thế nào là yêu thương, thế nào là hy sinh. Và cũng từ đó, tôi hiểu rằng, giữa những đổ vỡ của cuộc đời, vẫn có những con người âm thầm đứng lên, giữ lại cho nhau chút ấm áp cuối cùng.
Mẹ tôi… chính là điều còn lại đẹp nhất của tháng Tư năm ấy.

No comments:
Post a Comment