Người ta nói hắn mơ mộng.
Hắn không phủ nhận.
Nhưng điều buồn cười là những người chê hắn mơ mộng thường chẳng bao giờ biết hắn đã đi qua những gì để có được ngày hôm nay. Họ chỉ nhìn thấy hắn của hiện tại, ung dung với thơ, với sách, với những buổi chiều ngắm mây trời. Họ không nhìn thấy những năm tháng tuổi trẻ miệt mài học hành, làm việc và theo đuổi những mục tiêu mà người khác đã bỏ cuộc giữa đường.
Có lẽ vì thế mà bây giờ hắn không còn quá bận tâm đến những lời mai mỉa.
Khi một người đã có trong tay những điều mình từng phấn đấu, họ không còn phải chứng minh điều gì với thiên hạ nữa.
Hắn thích văn thơ.
Không phải để làm dáng với đời, cũng không phải để khoác lên mình chiếc áo nghệ sĩ. Với hắn, thơ là một phần của hơi thở. Sau những bộn bề công việc, sau những cuộc gặp gỡ, những trách nhiệm và những thành tựu đã đạt được, hắn vẫn trở về với trang sách như trở về chính mình.
Người đời bảo hắn sống trên mây.
Hắn chỉ cười.
Bởi hắn đã từng đứng rất vững trên mặt đất rồi.
Người chưa từng đi qua bão tố thường thích nói về thực tế. Còn người đã vượt qua bão tố lại hiểu rằng cuộc đời không chỉ cần thực tế, mà còn cần những giấc mơ để tâm hồn khỏi cằn khô.
Trong hắn luôn có một Cung Hằng.
Không phải cung điện huyền thoại trên mặt trăng, mà là vùng đất của tri thức, của nghệ thuật và của những điều đẹp đẽ. Nơi ấy có thơ ca, có hội họa, có âm nhạc, có những ý tưởng mới mẻ và những chân trời chưa ai khám phá. Đó là khoảng trời riêng mà hắn đã dành cả đời để gìn giữ.
Người ta bảo hắn khác người.
Hắn xem đó là điều bình thường.
Bởi từ khi nào việc sống giống số đông lại là thước đo của giá trị?
Hắn thích học.
Thích đến mức nhiều người không hiểu nổi. Một câu chuyện lịch sử, một nền văn hóa xa lạ, một công trình khoa học, một trường phái văn chương hay một triết lý sống đẹp đều có thể khiến hắn dành hàng giờ tìm hiểu. Không phải vì thiếu kiến thức, mà vì càng học hắn càng nhận ra thế giới rộng lớn hơn những gì mình biết.
Có người thích đứng yên trong vùng an toàn.
Hắn lại thích mở thêm một cánh cửa.
Không phải để hơn ai.
Mà để nhìn thấy nhiều hơn.
Vì vậy, những lời châm chọc đôi khi chỉ làm hắn bật cười. Đại bàng không bận tâm tiếng ríu rít dưới đồng bằng. Mây cao cũng chẳng vì vài lời bàn tán mà ngừng trôi về phía chân trời.
Hắn vẫn đọc.
Vẫn học.
Vẫn yêu thơ.
Vẫn say mê những điều đẹp đẽ như ngày nào.
Bởi hắn hiểu rằng thành công giúp con người có vị thế, nhưng chính tâm hồn mới quyết định chiều cao của cuộc sống.
Còn Cung Hằng trong hắn vẫn sáng.
Không cần ai công nhận.
Không cần ai tán thưởng.
Bởi ánh trăng từ ngàn đời nay vẫn tỏa sáng như thế, mặc cho nhân gian ngước nhìn hay quay lưng.
Và có lẽ:
Người cười hắn mãi viển vông,
Hắn cười nhân thế giữa dòng hợp tan.
Cung Hằng còn sáng ngút ngàn,
Tiếng thơ còn vọng muôn vàn gió mây.


No comments:
Post a Comment