Tháng Sáu luôn mang một sắc màu rất riêng. Đó là màu đỏ rực của phượng vĩ, là tiếng ve ngân vang dưới những tán cây già, là những buổi chia tay học trò còn đọng lại trong ký ức của biết bao người. Có những mùa hè đi qua rất nhanh, nhưng cũng có những mùa hè ở lại mãi trong lòng người như một miền thương nhớ.
Bài thơ dưới đây là lời thủ thỉ với tháng Sáu, với sân trường cũ, với những người bạn năm xưa và với chính tuổi trẻ của mỗi chúng ta. Giữa nhịp sống tất bật của hiện tại, đôi khi chỉ cần một cánh phượng rơi, một tiếng ve gọi hay một cơn mưa đầu hạ cũng đủ làm sống dậy cả một trời kỷ niệm.
Xin mời bạn cùng trở về với những tháng ngày áo trắng hồn nhiên, nơi có những ánh mắt ngập ngừng, những trang lưu bút vụng về và những giấc mơ trong veo của tuổi học trò qua bài thơ:
Tháng Sáu đỏ lửa chân trời,
Phượng rơi như thể nỗi đời buông lơi.
Ve ngân giọng khản rã rời,
Tìm ai áo trắng một thời còn đâu?
Ngẩn ngơ ghế đá hàng bâu,
Bảng đen ngủ giấc phấn màu hôm qua.
Bạn xưa giờ đã cách xa,
Bỏ sân trường nhỏ, bỏ tà áo bay.
Gió trưa hong vội vai gầy,
Tuổi thơ lặng lẽ dần bay khỏi mình.
Chút buồn trôi giữa lung linh,
Nhẹ lay rụng xuống lời kinh thoàng chiều.
Tay ai từng viết đôi điều,
Giấy hồng ép cánh phượng tiêu tan dần.
Ánh nhìn thuở ấy trước sân,
Nụ cười em để trong ngần hôm xưa…
Một lần ve gọi trong mưa,
Một lần ta lớn, ráng thưa dần rồi.
Tháng Sáu, xin đến nhẹ thôi,
Cho ai được sống lại thời ngây thơ…

No comments:
Post a Comment