“Đóa Xuân Thì” là bài thơ viết về khoảnh khắc đẹp và mong manh nhất trong đời người con gái. Đó là quãng thời gian khi tâm hồn còn trong veo, ánh mắt còn giữ nguyên những giấc mộng lành, và trái tim chưa từng biết đến những va đập của đời sống. Bài thơ không đi tìm vẻ đẹp rực rỡ hay phô bày, mà lặng lẽ khắc họa xuân thì bằng những hình ảnh rất gần gũi: nắng ven đường, áo xanh, guốc mộc, áng sương sớm. Qua thể thơ thất ngôn bát cú cổ điển, từng câu chữ được chắt lọc để giữ lại nét dịu dàng, kín đáo và hương sắc tinh khôi của tuổi trẻ. Xuân thì trong bài thơ không chỉ là một thời đoạn đã qua, mà còn là hương ký ức bền bỉ, theo con người đi suốt những năm tháng trưởng thành, để khi ngoảnh lại vẫn thấy lòng mình ấm áp và biết ơn.
Đóa Xuân Thì (Thất ngôn bát cú)Xuân về e ấp nắng ven đường,
Thiếu nữ độ thì dạ vấn vương,
Mắt biếc còn nguyên màu mộng ước,
Tim hồng chưa vướng nỗi sầu thương,
Áo xanh nghiêng nhẹ hương pha sắc,
Guốc mộc theo chiều nắng áng sương,
Năm tháng dần trôi mùa non dại,
Đóa cũ năm nào vẫn tỏa hương.
Đóa Xuân Thì (lục bát)
Xuân về hong nhẹ môi son,
Tóc mây chạm gió lối mòn thời gian,
Mắt em giữ giọt nắng ngoan,
Chưa quen giông bão, chưa hàn vết đau,
Xuân thì như cánh hoa cau,
Nở trong lặng lẽ nhiệm mầu ban sơ,
Yêu ai cũng dạ ngu ngơ,
Tin đời toàn nắng, ôm mơ muôn màu,
Một thời áo trắng qua mau,
Bước chân chưa vấp bể dâu phận người,
Buồn vui còn rất trong tươi,
Khóc xong nước mắt vẫn cười rất xuân.
Rồi khi hoa biết sang mùa,
Xuân xưa lắng lại thành hương cuối đời,
Đi qua mưa nắng cuộc người,
Đóa xuân thì ấy… vẫn tươi trong lòng.

No comments:
Post a Comment