Tuổi hồi xuân của người phụ nữ bắt đầu từ lúc chị không còn sợ mất. Không sợ mất người, mất tình, mất thanh xuân. Khi chị thôi đo giá trị bản thân bằng ánh nhìn của người khác, và bắt đầu sống chậm lại để lắng nghe cơ thể, cảm xúc, những rung động rất nhỏ bên trong mình. Chị biết chăm sóc thân thể như một ngôi nhà đã đi qua mưa nắng, biết làm đẹp không phải để giữ ai, mà để giữ mình. Ánh mắt người phụ nữ hồi xuân thường không rực rỡ, mà lắng sâu. Trong đó có từng vết thương đã được chấp nhận, có những giấc mơ không còn vội vàng, và có một vẻ dịu dàng sinh ra từ hiểu biết.
Người đàn ông hồi xuân cũng không phải là người mạnh hơn, mà là người bớt gồng mình hơn. Khi anh không còn cần chứng minh bản lĩnh, không cần đứng cao hơn ai, không cần thắng trong mọi cuộc tranh hơn thua. Anh học cách im lặng đúng lúc, lắng nghe đúng chỗ, và hiện diện trọn vẹn trong những điều rất đời thường. Ánh nhìn của người đàn ông hồi xuân không tìm kiếm sự ngưỡng mộ, mà mang theo sự an tâm. Đó là ánh nhìn của người đã hiểu rằng, sức mạnh lớn nhất của một người đàn ông là khả năng giữ gìn và bảo vệ những điều mong manh.
Ở độ tuổi ấy, tính dục không biến mất, nhưng cũng không còn chi phối. Nó trở thành một dòng chảy âm thầm, gắn liền với cảm xúc, với sự kết nối sâu sắc giữa hai con người. Tính dục của tuổi hồi xuân không bốc lửa theo bản năng, mà ấm dần từ sự thấu hiểu. Người phụ nữ không cần dâng hiến để được yêu, và người đàn ông không chiếm hữu để khẳng định mình. Họ đến với nhau bằng sự tự nguyện của thân thể và sự tỉnh táo của tâm hồn. Một cái chạm lúc này có thể nhẹ thôi, nhưng đủ để đánh thức cảm giác được sống, được trân trọng, được ở đúng vị trí của mình.
Ở tuổi hồi xuân, người ta hiểu rằng thân thể không tách rời khỏi tâm thức. Một ham muốn không đi cùng tôn trọng sẽ để lại trống rỗng, còn một cái chạm đi cùng yêu thương có thể chữa lành những khoảng tối rất sâu. Vì thế, dục không còn là cơn đói cần lấp đầy, mà là một ngôn ngữ tinh tế của sự gần gũi. Nó không cần nhiều lời, không cần phô bày, nhưng đủ làm ấm cả hai phía.
Hồi xuân, rốt cuộc, không phải là còn yêu được bao nhiêu người, mà là còn giữ được khả năng rung động mà không đánh mất mình. Là khi con người không trốn chạy cô đơn, cũng không sợ gần gũi. Biết ở một mình mà không trống rỗng, và ở bên người khác mà không đánh rơi tự do.
Có những người đi qua cả đời mà không bao giờ hồi xuân, bởi họ chưa từng dừng lại để nhìn lại mình. Cũng có những người hồi xuân rất muộn, nhưng mùa xuân ấy lại sâu và bền, bởi nó không sinh ra từ ham muốn, mà từ sự hòa hợp giữa thân và tâm.
Tuổi hồi xuân, sau cùng, là tuổi con người sống chậm, sống thật, và sống có mặt trong từng khoảnh khắc. Khi đã đi đến đó, thì dù là nam hay nữ, bao nhiêu tuổi cũng không còn quan trọng nữa. Bởi mùa xuân, lúc ấy, đã ở bên trong.

No comments:
Post a Comment