Monday, January 19, 2026

NHÂN SINH

Nhân sinh vốn là một hành trình nhiều biến động, nơi con người đi qua đủ đầy những được mất, vui buồn, hợp tan. Có những niềm vui đến nhẹ như mây, rồi tan rất nhanh; cũng có những nỗi buồn âm thầm như khói, lặng lẽ trôi xa khi lòng người đủ tĩnh. Bài thơ Nhân sinh không tìm cách lý giải cuộc đời bằng những triết lý cao xa, mà chọn lối nhìn chậm rãi, tỉnh thức, để nhắc ta học cách buông khi cần buông, giữ vững khi cần giữ. Khi tâm bền, dạ tĩnh, con người sẽ không còn bị cuốn theo những xoay vần của ngoại cảnh. Đến cuối nẻo đường, ngoảnh lại nhìn mây gió đã qua, mới hiểu rằng sống trọn một đời tỉnh thức, an nhiên giữa phong trần, đã là một kiếp người đáng giá.




Nhân Sinh

Một đời mấy độ nổi trôi thân,
Được mất xoay vần phủ bụi sân,
Vui đến như mây tan cuối ngõ,
Buồn đi tựa khói lạc xa dần,
Biết buông tay nhẹ lòng thanh thản,
Giữ vững tâm bền dạ tĩnh ân,
Cuối nẻo quay nhìn mây với gió,
Nhất sinh tỉnh thức đủ phong trần.



No comments:

Post a Comment