Với sự hiểu biết còn ít ỏi và trải nghiệm đời người chưa thể gọi là sâu rộng, tôi mạo muội ghi lại đôi điều mình chiêm nghiệm về nhân sinh qua những va chạm rất đời. Những dòng viết này không nhằm luận bàn đúng - sai, càng không dám xem là chân lý, mà chỉ là suy nghĩ cá nhân ở một thời điểm nhất định. Mong được đón nhận sự cảm thông, góp ý và chia sẻ từ mỗi người, để cùng nhau soi chiếu, học hỏi và hoàn thiện hơn trong hành trình làm người giữa cõi đời vô thường.
Con người đi qua đời nhau bằng rất nhiều cách. Có người lướt qua như gió, có người dừng lại rất lâu, có người tưởng ở mãi mà hóa ra chỉ là một đoạn đường. Nhân sinh, suy cho cùng, không phải là câu chuyện ai ở lại với ai, mà là trong quãng đường đó, ta đã học được cách sống thế nào với chính mình.
Đời sống vốn vô thường. Sáng còn đầy nắng, chiều đã mưa. Lúc trẻ ta tin mọi thứ có thể nắm chặt trong tay, đến khi đủ va vấp mới hiểu: có những điều càng nắm càng đau. Người khôn ngoan không phải là người giữ được nhiều, mà là người biết buông đúng lúc. Buông không phải vì yếu, mà vì đã hiểu.
Ai cũng mang trong mình những vết xước. Không ai đi qua cuộc đời này mà không từng tổn thương, mất mát hay cô đơn. Khác nhau ở chỗ, có người để nỗi đau làm mình cứng lại, có người để nỗi đau dạy mình mềm ra. Khi biết đau, con người mới học được cách thương.
Nhân sinh cũng là hành trình học chấp nhận giới hạn. Ta không thể chọn nơi mình sinh ra, không thể sửa lại quá khứ, cũng không thể ép lòng người theo ý mình. Điều duy nhất ta có thể chọn, là thái độ sống trước những điều không như ý. Bình thản hay cay đắng, bao dung hay oán trách, đều là lựa chọn.
Hạnh phúc không nằm ở việc có bao nhiêu, mà nằm ở việc cần ít đến mức nào. Khi lòng thôi so đo, thôi hơn thua, con người tự nhiên nhẹ đi. Có những ngày chỉ cần một bữa cơm yên, một giấc ngủ sâu, một lời hỏi han thật lòng… cũng đã là đủ.
NHÂN SINH
Một đời mấy độ nổi trôi thân,
Được mất xoay vần phủ bụi sân,
Vui đến như mây tan cuối ngõ,
Buồn đi tựa khói lạc xa dần,
Biết buông tay nhẹ lòng thanh thản,
Giữ vững tâm bền dạ tĩnh ân,
Cuối nẻo quay nhìn mây với gió,
Nhất sinh tỉnh thức đủ phong trần.
Cuối cùng, sau mọi ồn ào của được mất, nhân sinh dạy ta một điều giản dị: sống tử tế với người khác, nhưng trước hết phải sống thành thật với chính mình. Khi tâm an, đời tự khắc hiền. Và nếu có thể mỉm cười đi hết một kiếp người, vậy cũng xem như đã sống trọn.

No comments:
Post a Comment