Monday, February 9, 2026

Hãy Cứ Là Tình Nhân - Cuối

Mười sáu năm sau, tình nhân vẫn là… tình nhân

Hoà và Thư có thể không đi theo con đường truyền thống, nhưng họ đã tìm thấy cách riêng để giữ gìn và trân trọng tình yêu của mình. Họ hiểu rằng tình yêu không phải lúc nào cũng cần phải đi kèm với danh nghĩa hay trách nhiệm ràng buộc. Với họ, tình yêu là sự tự do, là niềm tin và sự đồng hành không điều kiện.

Dù thời gian trôi qua và cuộc sống mỗi người có thể thay đổi, nhưng những giá trị mà họ xây dựng cùng nhau vẫn luôn vững vàng. Họ hạnh phúc với lựa chọn của mình, với cách mà họ đã và đang sống, và đặc biệt là với sự xuất hiện của Minh, món quà vô giá mà tình yêu của Hoà và Thư đã mang đến cho cuộc đời. Những ngày lễ hội trở thành những dịp đặc biệt để họ gặp nhau, ôn lại kỷ niệm và tiếp thêm sức mạnh cho hành trình phía trước.

Với Hoà, Thư, và Minh, mỗi ngày đều là một ngày đáng quý, và họ biết rằng, chỉ cần có nhau, dù xa hay gần, dù trong những dịp lễ hiếm hoi hay những buổi tối yên bình bên nhau, thì tình yêu vẫn sẽ luôn là ngọn lửa ấm áp, soi sáng và dẫn lối cho họ vượt qua mọi chông gai của cuộc sống.

Mười sáu năm trôi qua kể từ ngày cậu bé Hoà Minh chào đời, cuộc sống của Hoà và Thư vẫn tiếp tục theo con đường mà họ đã lựa chọn. Minh đã trở thành một chàng trai trẻ thông minh, hiền lành, và là niềm tự hào lớn nhất của Thư. Thư vẫn tiếp tục công việc của mình với sự tận tụy và chăm sóc con bằng tất cả tình yêu thương. Cô vẫn giữ lời hứa, vẫn yêu Hoà như những ngày đầu, dù họ không sống dưới cùng một mái nhà.

Nhiều lần, Hoà tự hỏi liệu quyết định năm xưa của Thư có phải là đúng. Nếu họ đã kết hôn, có lẽ đã không có những khoảng cách và Hoà đã không phải đi tìm kiếm thứ tình yêu mà anh đã biết là không thể thay thế. Nhưng rồi anh lại mỉm cười tự nhủ, có lẽ chính sự tự do và sự tôn trọng đó đã giúp anh và Thư có thể giữ mãi những tình cảm đẹp nhất dành cho nhau.

Mỗi khi nhìn Minh, Hoà cảm nhận được một phần của chính mình trong đó. Chàng trai trẻ đã trưởng thành với đầy đủ tình yêu từ cả cha và mẹ, dù họ không sống chung. Hoà dành thời gian để hướng dẫn, chia sẻ với Minh về những điều trong cuộc sống. Dù Hoà không ở cạnh Minh mỗi ngày, nhưng những khoảnh khắc cha con bên nhau luôn đầy ắp tiếng cười và sự ấm áp.

Minh cũng hiểu và tôn trọng mối quan hệ đặc biệt của cha mẹ mình. Cậu chưa bao giờ cảm thấy thiếu thốn tình yêu, vì cả Hoà và Thư luôn dành cho Minh những điều tốt đẹp nhất. Minh luôn tự hào về cha mẹ, về tình yêu đặc biệt mà họ dành cho nhau, dù không cần đến danh nghĩa hay những ràng buộc xã hội.

Vào những dịp lễ, họ vẫn gặp nhau, ăn một bữa cơm giản dị, kể cho nhau nghe những chuyện rất đời. Và Valentine năm ấy, Hoà đến đón Thư trong buổi chiều dịu nắng. Không ồn ào, không phô trương, anh đưa cô đi ăn ở một quán nhỏ quen thuộc, nơi hai người từng ngồi với nhau từ những ngày rất xa. Hoà chúc Thư những lời giản dị mà ấm áp, cảm ơn cô vì đã luôn ở đó, vì đã cho anh Minh và cho anh một tình yêu đủ đầy mà không cần ràng buộc. Rồi anh đưa ra hộp chocolate nhỏ, cười hiền: “Mười sáu năm sau, tình nhân vẫn là… tình nhân.” Thư mỉm cười, mắt hơi ướt. Giữa dòng đời nhiều đổi thay, họ vẫn chọn ở bên nhau theo cách riêng, lặng lẽ mà bền lâu.

Dù đã có những lúc tưởng chừng như muốn đi tiếp con đường riêng, nhưng Hoà biết rằng trái tim anh mãi mãi chỉ thuộc về Thư. Anh không hối hận về những quyết định của mình, và dù không có danh nghĩa, nhưng tình yêu của họ vẫn là điều quý giá nhất mà anh luôn giữ gìn.

Cuộc sống của Hoà là một bức tranh không hoàn toàn theo quy chuẩn thông thường, nhưng nó lại là bức tranh mà anh cảm thấy hài lòng nhất. Anh biết rằng Thư cũng hạnh phúc với lựa chọn của mình, và điều quan trọng nhất là họ đã có Minh, sợi dây kết nối mãi mãi không bao giờ phai nhạt.

Dù thời gian có trôi qua và mọi thứ có thể thay đổi, nhưng Hoà vẫn tin rằng tình yêu đích thực không bao giờ cần đến sự hoàn hảo. Chỉ cần trái tim họ luôn hướng về nhau, chỉ cần Minh lớn lên trong tình thương và sự ấm áp, Hoà tin rằng mình đã có tất cả những gì cần thiết cho một cuộc sống viên mãn và ý nghĩa.

Xin chân thành cảm ơn bạn bè và bạn đọc đã luôn theo dõi, đồng hành và chia sẻ cùng tôi trong suốt thời gian qua. Mỗi lượt đọc, mỗi lời bình, mỗi lần chia sẻ đều là một sự khích lệ ấm áp, giúp tôi có thêm động lực để viết tiếp và sống tích cực hơn. Chúc tất cả mọi người luôn mạnh khỏe, an vui, công việc thuận lợi, gia đình êm ấm, và có một mùa Valentine thật dịu dàng, ấm áp. Mong chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều hơn trong những trang viết, những khoảnh khắc đẹp và những điều tử tế dành cho nhau. 

Trân quý!



No comments:

Post a Comment